Chương 59: Tôi Muốn Ở Lại
Lam Ninh nói:
- Mỗi lần nàng tới đây đều mang theo một chiếc khẩu trang lớn, mặc một chiếc váy đen, tóc rất dài, ưm, đó là tất cả...
Tôi lẩm bẩm:
- Đeo khẩu trang, mặc váy đen...
Bên trong tin tức này không nhìn ra được nhiều manh mối, khẩu trang người nào cũng có thể mang, mà váy đen...
Váy đen sao?
Không biết vì sao, tôi lập tức nghĩ đến Tân Nhã, ở trong trường học này, nàng suốt ngày mặc một chiếc váy đen, chẳng lẽ là nàng?
Tuy nhiên, váy đen này người nào cũng có thể mặc, tôi lắc đầu, đem ý nghĩ này này ném qua một bên, rồi không tự chủ được nhớ lại bóng người ở hành lang khi nãy.
Người kia, sẽ là ai đây?
Tôi nhìn Lam Ninh, Lam Ninh nhìn tôi, tôi nói với nàng:
- Cô có muốn tôi đưa cô ra ngoài bây giờ không? Nếu không đi, tôi sợ người kia rất nhanh sẽ tới tìm cô lần nữa.
Trong ánh mắt của Lam Ninh hiện lên vẻ vui sướng, nhưng sau đó lại do dự nói:
- Nhưng mà, phong ấn ở nơi này rất lợi hại...
Tôi mỉm cười với nàng, cúi đầu xuống tìm đồ lau bảng màu đen kia, tôi muốn nói cho nàng biết, dù phong ấn có lợi hại đến đâu, cũng không chịu nổi Pháp Quyết Chữ Phá này của tôi!
Tuy nhiên, khi tôi cúi đầu nhìn xuống, đột nhiên cảm thấy sửng sốt, đồ lau bảng khi nãy tôi quăng ở dưới đất, bây giờ đâu rồi?
Trong nháy mắt, tôi nghĩ tới một vấn đề khác, Nam Cung Phi Yến đi đâu nữa rồi?
Ủa, cái đống đổ nát do đánh nhau đâu mất luôn rồi?
Tôi quay đầu nhìn, không biết từ lúc nào, chồng bàn ghế kia đã khôi phục hiện trạng ban đầu, lúc này đang chất lung tung ở góc tường!
Cái đệch, đây là tình huống gì? Thời gian quay trở lại lúc ban đầu rồi à?
Tôi sợ hết hồn, quay đầu nhìn bên kia, bục giảng cũng đã được nâng dậy, bảng đen nghiêng lệch cũng đã ngay ngắn, mà phía sau của bục giảng, có một người đang nở nụ cười đắc ý, nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt.
Nam Cung Phi Yến.....
Được rồi, đây là nàng làm ra.
Không thể tin được, nàng còn rất yêu thích lao động, chỉ trong một thời gian ngắn, lại thu thập được hết đống lộn xộn này, điều này cũng giải quyết được cái gai trong lòng tôi, bởi vì tôi đang lo lắng, nếu như đồ vật trong này nằm ngổn ngang trên mặt đất, bị người phát hiện, truyền thuyết quỷ ám kia sẽ nhanh chóng nổi lên một lần nữa.
Tôi đối với nàng lại có một chút hảo cảm, cười nói:
- Cảm ơn chị rất nhiều, lao công tiểu... Mỹ nữ.
Tôi vốn muốn nói lao công tiểu hồ ly, nhưng tôi nghĩ như vậy thì quá trực tiếp, sợ hãi không lịch sự, vì vậy tôi đổi thành mỹ nữ.
Nam Cung Phi Yến cười nghiêng về một phía, nhìn trông rất ngốc manh và đáng yêu, nàng cười nói với tôi:
- Không có gì, người ta là chòm sao xử nữ mà, nên không thích cảnh lộn xộn ở nơi này.
Tôi trở nên ngớ ngẩn lần nữa, khi nào thì hồ ly tinh cũng tin chòm sao?
Tôi đi tới bên cạnh bục giảng và lấy đồ lau bảng, cười nói:
- Chị không phải nên tin vào ngũ hành sao, lúc nào lại thành tin chòm sao rồi?
Nam Cung Phi Yến lắc lắc ngón tay trỏ nói:
- Không không không, lúc trước tin ngũ hành, bây giờ phải tin chòm sao, đó là xu hướng của thời đại, chưa kể đến, dấu hiệu của nó đôi khi rất chuẩn nữa.
- Không phải chứ, chòm sao mà chũng chuẩn được?
Tôi nghi ngờ hỏi, nói thật, tôi vẫn luôn cảm thấy chòm sao đều vô nghĩa,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền