Chương 67: Trận Đấu Ác Liệt
Tôi chỉ biết Tân Nhã bị mọi người gọi là sao chổi, có cái miệng xui xẻo, nhưng bây giờ tên này nói ô nha nữ là sao?
Hắn không quan tâm đến phản ứng của tôi, khịt mũi rồi nói:
- Nếu như ngươi không biết ngươi phạm phải sai lầm gì, vậy ta không ngại nói cho ngươi biết, ngày hôm đó ở trên núi, ngươi không nên đi cứu người, phạm vào kiêng kỵ của ta, biết chưa hả? Đây chỉ là một trong những nguyên nhân mà ngươi phải chết, còn một nguyên nhân khác nữa... đó là, chắc ngươi cũng biết, ha ha ha...
Tôi cũng biết? Biết cái rắm! Ngươi nuôi dưỡng con sơn tiêu kia hại người, ta cứu người, mà lại phạm phải kiêng kỵ của ngươi? Mấy người như thế này quả nhiên tư duy không theo lẽ thường, không nói đến những thứ khác, nội bộ quần áo mà hắn đang mặc thôi, vốn dành cho bệnh nhân tâm thần mà!
Tôi lười hỏi nguyên nhân còn lại là gì, hay con bé quạ đen, tạm thời đều bị tôi đặt sang một bên, tôi cười nhạo báng, nói với hắn:
- Nếu ngươi đã nói rõ ra ý đồ đến đây của mình như vậy, thì cũng đừng phí lời nữa, đến đây đi, một kẻ xúc phạm cấm kỵ, hãy để cho ta xem một kẻ ngươi có bản lĩnh gì.
Hắn ta đột nhiên cười lớn:
- Ngu xuẩn, lẽ nào ngươi không biết, ngươi đã bị trúng chiêu rồi sao?
Tiếng nói của hắn vừa dứt, tôi đột nhiên cảm thấy chóng mặt, trong ngực khó chịu cực kỳ, sợ hãi la to:
- Ngươi, ngươi lúc nào thì...
Hắn nở nụ cười tà ác, kiêu căng nói:
- Đối phó với một tiểu nhân vật như ngươi, không xứng để một người như ta phải trực tiếp động thủ.
Tôi hoàn toàn không hiểu ý của hắn, từ lúc tên này xuất hiện cho tới bây giờ, hắn dường như vẫn đứng ở nơi đó, không hề làm ra cử động gì, tại sao tôi lại bị trúng chiêu chứ?
Hắn đột nhiên khoanh tay lại, bày ra một tư thế khó hiểu, hai mắt nhìn chằm chằm vào tôi, trong miệng bắt đầu phát ra một loại ngôn ngữ kỳ lạ, giống như là một loại ngôn ngữ mà tôi chưa từng được nghe qua, dường như đó là một câu thần chú cổ xưa...
Tôi chưa kịp suy nghĩ gì thì ngực của tôi giống như bị cây búa lớn đập trúng, một áp lực mạnh mẽ xông thẳng về phía tôi, tôi không đứng vững được, hai chân lảo đảo lùi về phía sau, chỉ cảm thấy cả người như đang rơi vào một dòng nước xoáy khủng khiếp, tiếng thì thầm của tên kia, dường như đang vang vọng khắp đầu tôi, giống như một cơn đại hồng thủy, kéo tới từ khắp mọi nơi.
Cả người tôi run rẩy dữ dội, vào ngay lúc này, hầu như không thể kiểm soát nổi bản thân mình, trái tim đập mạnh, đầu óc dần dần mơ hồ, chỉ cảm thấy ở đỉnh đầu mình có một thứ gì đó rất kỳ lạ, giống như ở trong thân thể mình có món đồ gì, muốn liều mạng chui ra ngoài.
Không tốt, tôi đột nhiên cảm thấy, cái cảm giác này, rõ ràng là dấu hiệu khi hồn phách sắp sửa rời đi cơ thể!
Tôi cắn răng, nắm chặt bàn tay, đột nhiên ở ngón tay truyền đến một cảm giác đau đớn, nhưng cũng gần như không cảm giác được, tôi biết, đây là do ảnh hưởng của hồn phách, cảm giác đau đớn này gần như không còn.
Tôi cúi đầu, quỳ một chân trên mặt đất, cảm nhận được máu tươi đang chảy ở đầu ngón tay của tôi, đột nhiên khôi phục lại một ít sức lực, để cho tôi có thể móc được mấy tấm phù chú trong bóp tiền. Tuy nhiên, đầu óc của tôi giờ đã mơ hồ, không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền