ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cấm Kỵ Sư

Chương 72. Thầy Dạy Mỹ Thuật

Chương 72: Thầy Dạy Mỹ Thuật

Tuy nhiên, cô ấy chỉ nhìn tôi một lúc, trên khuôn mặt cũng không có thay đổi gì, dù là một chi tiết biểu cảm nhỏ nhất, rồi cô ấy từ từ quay đầu lại, không nói tiếng nào, cất bước tiếp tục đi.

Tiểu Hồ Tử kéo bàn tay tôi:

- Cậu gọi cái gì đó, ai là Quan Hiểu Hà?

Tôi liếc mắt nhìn hắn:

- Cậu không biết Quan Hiểu Hà là ai?

Tiểu Hồ Tử cau màu lại nói:

- Tôi mới vào học nên đâu có biết, mà sao hôm nay cậu cứ lải nhải mấy chuyện khó hiểu thế.

Tôi đột nhiên hiểu ra, đám sinh viên của ngành mỹ thuật này là sinh viên năm nhất, nên không ai nhận biết Quan Hiểu Hà hết, mà một người đã chết vào năm ngoái, hơn phân nữa tên của nàng sẽ không bị người khác nhắc đến, coi như có tin đồn, nhiều lắm cũng chỉ được gọi là: Người sinh viên nhảy lầu năm ngoái...

Vì vậy, đám sinh viên đại học năm nhất như Tiểu Hồ Tử sẽ không biết tên của Quan Hiểu Hà, cũng không ai biết được Quan Hiểu Hà là ai.

Nói như vậy, mặc dù Quan Hiểu Hà đứng trong phòng vẽ tranh, dù có thoát y hết để cho mọi người thấy, cũng sẽ không bị người khác nhận ra!

Đúng rồi, người duy nhất biết cô ấy, chỉ có người giảng viên kia!

Mà cô ấy đeo khẩu trang với kính râm, không chỉ riêng vì không mốn bị người khác biết thân phận người mẫu lỏa thể, còn vì tránh né những người nhận biết nàng trong trường!

Tôi vỗ nhẹ đầu vài cái, thở dài một hơi, trời ơi, rốt cuộc manh mối cũng chịu xuất hiện rồi...

Như vậy, việc tôi nên làm bây giờ, chính là lập tức tìm tới người giảng viên kia, chỉ có hắn mới biết được, cô gái này rốt cuộc là ai.

Tôi ngẫm nghĩ một chút, bây giờ có hai người con gái có thân phận bí ẩn, một là mô hình lõa thể đã lộ diện, hai là người con gái chỉ lộ nửa cái bóng, một xuất hiện vào ban ngày, một vào ban đêm mới xuất hiện...

Tôi đột nhiên nghĩ đến, hai người kia, có khả năng nào là cùng một người hay không?

Lấy lại bình tĩnh, tôi hỏi Tiểu Hồ Tử:

- Được rồi, giảng viên dạy cậu tên gì thế?

Tiểu Hồ Tử nhìn tôi với vẻ khó hiểu, nói:

- Thực sự tôi không thể hiểu nổi cậu, thầy của chúng tôi tên Trần Tuấn, làm sao, cậu muốn tìm ông ta à?

Tôi chuẩn bị trả lời, Tiểu Hồ Tử đột nhiên chỉ tay về phía trước:

- Ấy, hắn đứng ở kia kìa, mới vừa ra ngoài đó...

Khi tôi quay đầu nhìn lại, lập tức thấy được một người đang đi ra ngoài từ bên trong tòa nhà thực hành, ăn mặc rất tùy ý, giống như lao công vậy, tuổi tác khoảng chừng ba mươi, đang chậm rãi đi về phía trước.

Tôi không nói thêm câu nào, lập tức đuổi theo, Tiểu Hồ Tử ở phía sau nói cái gì tôi đều mặc kệ, ông thầy dạy mỹ thuật này, nhất định phải có vấn đề!

Tôi chạy một cách điên cuồng, chạy một hơi về phía hắn, ông thầy dạy mỹ thuật tên Trần Tuấn kia nghe ở phía sau có tiếng bước chân, kinh ngạc quay đầu lại, tôi đã đến bên cạnh hắn.

- Thầy Trần, em có chút việc muốn nói với thầy.

Tôi nói thẳng vào vấn đề.

- Cậu là?

Hắn nghi hoặc nhìn tôi, trên mặt một mảnh mờ mịt.

Tôi nhìn xung quanh không có ai, quyết định không thèm vòng vèo, trực tiếp nói:

- Em là ai không quan trọng, điều quan trọng chính là, chuyện mà em đang muốn cùng thầy nói, liên quan đến vấn đề của Trần Hiểu Hà.

Hắn chợt sững người, nhưng nhanh chóng trấn định, lắc đầu và nói:

-

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip