Chương 78: Hai Tân Nhã
Tôi đứng ở dưới lầu do dự một lúc lâu, cuối cùng tôi đưa ra quyết định...
Không đi lên!
Tôi cúi xuống lụm một cục đá và nhắm thẳng vào cửa sổ phòng học quỷ ám kia ném tới.
- Lạch cạch...
Trên cửa sổ truyền đến tiếng vang thanh thúy, tôi dùng hai tay đặt hai bên mép, nín thở và hét lên:
- Lam Ninh...
Tôi không tin, dù cho tôi không đi lên đó, ở phía dưới gọi nàng. Chẳng lẽ nàng nghe thấy thì không chịu xuất hiện?
Tôi liên tục hét lên ba tiếng, quả nhiên không ngoài dự liệu của tôi. Trong bóng tối, phía trước cửa sổ bỗng nhiên xuất hiện một quỷ ảnh, nghiêng người đứng ở nơi đó, tóc tai bù xù, đang dùng một con mắt liếc nhìn tôi.
Bóng hình nhanh nhẹn này chính là Lam Ninh, tôi nghĩ thầm lá gan mình cũng lớn, hơn nữa đã sớm có chuẩn bị trước, nếu không thì cái nhìn này cũng khiến tim tôi như muốn nhảy ra.
Tuy nhiên khi nhìn thấy con mắt này của nàng, tôi cảm thấy yên lòng. Điều này cho thấy nàng tạm thời không sao.
Tôi vẫy vẫy tay đối với nàng và nhỏ giọng nói:
- Cô có khỏe không? Có tình huống gì bất thường không?
Lam Ninh nhìn tôi qua bên cửa sổ, lắc lắc đầy và vẫy tay, ý bảo mọi thứ đều ổn cả.
Trong lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm, bây giờ chỉ cần nàng không có chuyện gì là được, bởi vì trong chuyện này, Lam Ninh chính là nạn nhân trực tiếp bị hại, mặc dù nàng chỉ là một nữ quỷ, cũng không phải người. Nhưng ở trong mắt của tôi, quỷ hại người hay người hại quỷ đều giống nhau. Tôi là cấm kỵ sư, chỉ nhìn nhận công lý và thiên đạo, mặc kệ thân phận hay địa vị của đối phương.
Ánh mắt Lam Ninh nhìn tôi vẫn rất bình tĩnh, nhưng bên trong dường như cũng thể hiện ra một tia khát vọng. Tôi biết rằng nàng ở trong phòng học kia, giống như trong nhà giam, và lúc nào nàng cũng luôn luôn mong muốn thoát ra và lấy lại được tự do.
Tôi dùng cử chỉ hình trái tim để ra hiệu cho nàng thấy, nghĩa là nói nàng hãy yên tâm, tôi nhất định sẽ cứu nàng đi ra ngoài. Không hề nghĩ tới nàng lại hiểu lầm, trong ánh mắt của nàng toát ra vẻ ngại ngùng e thẹn, uốn uốn cái eo quay trở về.
Tôi há hốc mồm, nhìn lại cử chỉ của mình vừa làm mà muốn tát cho mình hai cái. Đây không phải là tự mình phạm phải sai lầm sao, rõ ràng cử chỉ này của tôi chính là biểu thị tình yêu...
Tôi... ai nha, chỉ hy vọng nàng đừng hiểu lầm. Tôi cứu nàng là vì công lý, nhưng tuyệt đối đừng nghĩ tôi muốn quy tắc ngầm với nàng a...
Nhìn chiếc rèm trước cửa sổ hơi đong đưa, chắc Lam Ninh cũng sẽ không quay trở lại. Tôi gãi gãi đầu, chính mình không nhịn được cười ra tiếng, lắc lắc đầu rồi xoay người rời đi.
Tôi phải nhanh chóng quay trở lại, mười giờ là cánh cổng ký túc xá sẽ đóng lại, tôi không muốn lại trèo lên nhà vệ sinh lần nữa.
Lúc tôi quay trở về ký túc xá, thấy được ông bác sắp đóng cửa lại. Tôi sợ hết hồn, vội vàng chạy tới, ông bác vừa nhìn thấy tôi liền nói:
- Tiểu tử cậu đi ra ngoài lúc nào vậy, ta còn tưởng rằng không còn ai nữa, mau vào đi, để cho ta còn khóa cửa.
Tôi vội hỏi:
- Có gì đó không đúng lắm bác à, lúc này mới hơn chín giờ rưỡi, tại sao lại muốn đóng cổng lại, bình thường không phải mười giờ mới đóng sao?
Ông bác nói:
- Đúng vậy, bình thường thì mười giờ, nhưng đây không phải vì hai ngày trước đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền