Chương 81: Trăng Tròn Mùa Thu
Ở một nơi yên tĩnh của phía đông thành phố, có một cái hồ nhỏ. Tôi nghĩ chắc mọi người lười chẳng muốn đặt tên cho nó, nên họ gọi nó là hồ Đông. Dọc theo bờ hồ dài có một công viên, cũng được gọi là công viên hồ Đông.
Tuy trước nay tôi chưa từng đến đây, nhưng chỗ này so với cái đường Phúc Nguyên tào lao kia dễ tìm hơn nhiều. Tôi xuất phát trước lúc hoàng hôn, lúc tôi đến nơi này, mặt trời vẫn chưa hoàn toàn khuất bóng.
Thời gian vẫn còn sớm, tôi đi dọc quanh bờ hồ một vòng, xung quanh cũng chẳng có phong cảnh gì. Bây giờ đã sắp vào mùa đông, khắp nơi chỉ một mảnh hiu quạnh, trong hồ nước cũng phủ kín lá rụng, cả du khách cũng chỉ có lác đác vài người.
Trên bờ hồ, có một cây cầu dài, và có một cái vọng lâu (1). Sau khi đi bộ được một lúc, tôi liền chọn nơi này, bước vào và ngồi xuống.
Dưới cầu hồ Đông, chắc hẳn là nơi này.
Bầu trời tối dần, khách du lịch trong công viên cũng tản đi dần dần. Từ đường chân trời, mặt trăng bắt đầu mọc lên, ánh trăng trong sáng chiếu rọi lên mặt đất, chiếu vào trong hồ nước, gió thu nhè nhẹ thổi, ánh trăng ở trong hồ, nhìn vào đó cũng có một vẻ đẹp khác biệt.
Khi trời tối, việc gì đến nó sẽ đến. Sau khi tôi ngồi được nửa tiếng, chẳng mấy chốc mọi người trong công viên đều rời đi sạch sẽ. Tôi hít sâu một hơi để cho mình bình tĩnh lại. Chỉ cảm thấy xung quanh mình trở nên im ắng.
Tôi dần dần trở nên cảnh giác, sờ sờ chiếc túi Như Ý ở bên hông và liếc nhìn kiểm tra bốn phía xung quanh. Sau đó sử dụng tất cả tinh thần lực, dùng niệm lực để quan sát động tĩnh trong phạm vi khoảng mười mấy mét xung quanh.
Khả năng hiện tại của tôi cũng chỉ có thể làm được như vậy. Nếu là ông nội ở đây, tôi nghĩ rằng dù cho chỉ là một tia biến hóa nhỏ trong hồ nước, cũng sẽ không chạy thoát khỏi tai mắt của hắn.
Thời gian chậm rãi trôi qua, tôi bắt đầu có chút sốt ruột, đồng thời cũng có chút hối hận. Sớm biết cái tên kia đến muộn như vậy, trời chưa tối tôi lại nóng lòng đến đây để chờ mệt muốn chết chứ? Phải biết rằng cảm giác chờ người khác không dễ chịu chút nào, đặc biệt là vào giờ phút này, tôi đang chờ đợi một trận sinh tử quyết đấu. Thời gian trôi qua càng lâu, đối với tình trạng của tôi càng bất lợi, nếu như cứ tiếp tục như vậy, tôi chẳng thà ngồi ngoài mấy quán bán đồ nướng, nuốt trọn mấy xâu thịt lớn để bổ xung năng lượng...
Tôi nhìn vào đồng hồ, đã sắp chín giờ, trong lòng tôi càng lúc càng cảm thấy khó chịu. Xem ra tôi phải nhớ kỹ bài học lần này, nếu như lần sau có hẹn đấu một trận khác, nhất định phải tận lực đến trễ một chút. Dù sao loại ước đấu không có thời gian cụ thể thế này, dù mình có đến đúng 12 giờ đêm, cũng bà ngoại nó không thể tính là đến muộn được.
Nghĩ như thế, tôi liền đứng lên, thay ở ngây ngốc như thằng đần ở đây, không bằng tôi đi ăn hai xâu thịt lớn, tốt xấu gì cũng có chút no bụng để đánh nhau với hắn!
Tuy nhiên tôi đang đứng dậy và muốn đi, đột nhiên nghe thấy một giọng nói lạnh như băng ở trên đỉnh đầu.
- Nếu như ngươi không ngại, muốn chết sớm thì cứ đi ra ngoài.
Âm thanh này đột nhiên lọt vào tai, trong lòng tôi đột nhiên nhảy một cái, lập tức đem bước ra bước chân thu lại, tay vỗ bên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền