ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cấm Kỵ Sư

Chương 85. Độ Hồn Châm

Chương 85: Độ Hồn Châm

Tối hôm nay, tôi vẫn mang theo chiếc túi Như Ý như thường lệ, hết thảy gia sản tôi đều đặt ở bên trong, rồi một mình lên đường.

Mục tiêu, tòa nhà thực hành.

Dưới ánh trăng, tôi giống như một u hồn của bóng tối, vội vàng chạy đến tòa nhà thực hành, tôi không biết, nếu như vào giờ phút này bị người nào đó nhìn thấy, có thể có một câu chuyện kinh dị mới nữa được ra đời hay không.

Tất nhiên, tôi vẫn không lên được căn phòng học quỷ ám kia. Độ cao của phòng học cổ lão này cũng cao tầm bốn mét, hơn nữa độ cao cửa sổ cũng cao hơn năm mét, muốn leo lên được trên đó chắc tôi cũng mệt chết.

Nhưng mà ai nói tôi nhất định phải leo lên?

Tôi chạy như làn khói ra phía sau của tòa nhà thực hành, lần lượt nhìn từng cái cửa sổ một chút, cuối cùng lựa chọn một cái không có song sắt, cúi đầu lụm một cục gạch từ dưới mặt đất, lùi về phía sau hai bước, dùng lực ném viên gạch bay đi, chỉ nghe được âm thanh kính thủy tinh vỡ tan, một cánh cửa đã được mở ra.

Vâng, đây chính là phương pháp của tôi, đơn giản mà đầy bạo lực, trực tiếp và thẳng thắng, nhưng mà tôi không dám đi đập cánh cửa kính ở đằng trước, bởi vì vị trí nơi đó quá trống trải, tiếng thủy tinh vỡ dễ dàng bị người khác nghe thấy. Hơn nữa, làm một học sinh gương mẫu, đối với việc đập vỡ cửa kính của nhà trường tôi cũng có một chút chột dạ, nên phải cố gắng giữ bí mật, trong lòng cũng làm như không biết.

Tôi tiến vào trong từ cửa sổ này, xung quanh tự nhiên là tối om, dựa vào nguyệt quang chiếu rọi từ bên ngoài cửa sổ, tôi có thể thấy được lờ mờ hoàn cảnh xung quanh.

Đây là một phòng học rất bình thường, tôi không thể biết được phòng này dùng để dạy môn gì. Cánh cửa phòng học khép hờ, tôi cúi người nhặt lên viên gạch khi nãy, cầm nó ở trong tay, cẩn thận đẩy cánh cửa và cất bước đi ra ngoài.

Bên ngoài phòng học, có một hành lang yên tĩnh và tối tăm. Ở trong bóng tối, hành lang này dường như không hề có điểm cuối. Vừa nhìn qua, tôi không biết nó muốn kéo dài tới nơi nào.

Tôi không quan tâm đến điều này, tăng nhanh bước chân, chạy thẳng lên tầng hai.

Hành lang trên tầng hai cũng giống như tầng một, hơn nữa nó thậm chí còn âm u hơn. Tôi nhìn về phía cuối hành lang, không hiểu tại sao, trong lòng có chút sợ hãi.

Mặc dù tôi coi như đã khá quen thuộc với Lam Ninh, lúc nhìn thấy nàng cũng không có cảm giác gì nhiều. Nhưng hành lang không hề có một thứ gì ở trước mặt, nó lại khiến cho tôi cảm thấy sởn tóc gáy.

Tôi cố gắng căng da đầu và tiếp tục đi về phía trước. Các phòng học ở hai bên đem đến cho tôi một cảm giác giống như bất cứ lúc nào cũng có thể thò ra một quỷ trảo, hoặc là nhảy ra một con quỷ và làm cho tôi sợ hãi.

Trong lòng tôi thầm nghĩ, tất cả đều là sự tưởng tượng, đây là một hiệu ứng tâm lý, tôi tự nhủ, không muốn để chính mình hù dọa chính mình, ngay cả mấy con quỷ thật mày cũng không sợ, thì sợ quái gì một cái hành lang cơ chứ?

Vừa nghĩ xong, tôi vẫn bước chân nhanh hơn, gần như chạy nước rút và khi đến được phía trước cánh cửa phòng học quỷ ám, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, chính bản thân mình cũng không nhịn được vừa lắc đầu vừa cười, ven đường ngay cả một con quỷ cũng không có, vậy mà tôi lại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip