Chương 94: Chân Tướng
Tại vì sao tôi không cho Quan Hiểu Hà đi ra đây?
Tất nhiên là bởi vì nàng không có mặc quần áo rồi!
Nhưng mà tôi vẫn kêu chậm một bước, trong mảnh sương khói lượn lờ, hồn phách Quan Hiểu Hà đã xuất hiện ở trước mặt……
Theo bản năng tôi muốn nghiêng đầu không nhìn, lại ngoài ý muốn phát hiện ra, ủa, sao nàng lại có quần áo mặc rồi?
Giọng nói của Quan Hiểu Hà tràn đầy ý vị sâu xa.
- Đây là hồn phách của tôi, không phải hình thái lúc còn là người giấy.
Ồ, đúng đúng đúng, lúc này tôi mới nhớ ra khi nàng biến thành người giấy thì mới không mặc quần áo, còn bây giờ nàng đang ở trạng thái hồn phách tất nhiên sẽ mặc quần áo rồi.
Đương nhiên, biến ra quần áo mặc chính là năng lực cơ bản của hồn phách, thông thường mà nói thì lúc người ta chết mặc quần áo kiểu gì thì lúc thành quỷ họ vẫn mặc kiểu quần áo đó, cái quần áo kia cơ bản là không tồn tại, chẳng qua là sau khi người ta chết đi trong hồn phách còn lưu lại một ít tàn lưu, đây là một loại bản năng trời sinh.
Nhưng mà nhìn mấy cái quỷ hồn bị nhốt vào địa ngục thử xem, đã không thể có đãi ngộ như mặc quần áo này rồi, như lúc chúng ta đi chùa, đi tới đạo quan có rất nhiều bức bích họa vẽ cảnh tượng chỗ mười tám tầng địa ngục, những quỷ hồn ở nơi đó cho dù là nam hay nữ, tất cả đều không có quần áo mà mặc, cho nên sống ở trên đời phải thường xuyên làm việc thiện, nếu không khi xuống địa ngục sẽ phải cởi truồng…
Ặc, thôi được rồi, đối với những hình phạt như lên núi đao xuống chảo dầu thì mấy thứ như quần áo cũng không quan trọng lắm đúng không nào, có cũng như không mà thôi.
Cái ý nghĩ này chỉ hơi lóe lên trong đầu tôi mà thôi, Quan Hiểu Hà đã hóa thành hình người đứng ở trước mặt, tôi lấy lại bình tĩnh nhìn về phía đó, quả nhiên Quan Hiểu Hà vẫn là người mẫu khỏa thân kia, nàng chỉ đứng nơi đó nhíu mày thảm thiết bi thương, không nói một tiếng nào.
Đúng là một nữ tử đáng thương, tôi thầm than một tiếng như thế, mở miệng nói.
- Quan Hiểu Hà, bây giờ đã an toàn rồi, cô cũng đã thoát khỏi tay tên chỉ chú sư kia, tôi rất muốn biết những chuyện liên quan tới hắn, còn có những chuyện giữa cô và hắn.
Một lúc lâu sau Quan Hiểu Hà vẫn không nói gì, giống như đang chìm đắm trong những hồi ức không thể tả, hồi lâu sau mới khẽ thở dài, chậm rãi nói.
- Đều là do năm đó tôi quá ngốc nghếch quá ngây thơ, dễ dàng tin những lời người khác nói, nếu không phải là như thế thì tôi nghĩ bây giờ tôi đang sống thật vui vẻ rồi.
Nàng chậm rãi thuật lại mọi chuyện, thì ra ba năm trước đây, hồi nàng vẫn còn là một học sinh cao trung, từ nhỏ nàng đã thích khiêu vũ, bao nhiêu lần nàng mơ ước bản thân có thể thỏa sức nhảy múa trên một sân khấu thật lớn, bao nhiêu âm thanh ánh sáng tiếng vỗ tay vây đầy xung quanh nàng.
Nhưng mà có một vấn đề làm cho nàng buồn phiền đó chính là từ khi nàng bước vào cao trung thì dáng người nàng cứ mập ra, bất luận nàng ăn uống điều độ hay áp dụng các phương pháp giảm cân nào cũng vô dụng, thật đúng với câu nói uống nước lọc cũng có thể tăng cân mà.
Nàng càng thêm bối rối, rất nhanh sẽ đến thời gian thi đại học, nếu không thể khôi phục lại dáng người thon gọn, thì giấc mộng ghi danh vào một trường
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền