Chương 97: Bạn Học Mới Kỳ Lạ
Thiệu Bồi Nhất, hai mươi tuổi, đến từ Băng Thành Cáp Nhĩ Tân, cũng coi như là đồng hương của tôi.
Đối với chuyện hắn tự nhiên đến đây, không chỉ có mình tôi kinh ngạc mà cả phòng tôi ai cũng kinh ngạc đến rớt hàm.
Chẳng những hắn lớn tuổi hơn so với chúng tôi, bằng cấp cũng không biết có hay không, thậm chí ngay cả việc hắn đến đây bằng cách nào chúng tôi cũng không rõ ràng cho lắm, bởi vì chúng tôi thấy nửa năm đầu tiên của năm nhất đã sắp trôi qua rồi mà hắn lại vừa mới chạy từ quê lên đây, là hắn muốn học cái quái gì vậy?
Huống chi từ sau lần gặp mặt lúc trước tôi đã đưa ra kết luận rằng hắn không phải là một người bình thường, hơn nữa Nam Cung Phi Yến cũng đã từng nói qua khi thấy hắn là cả người không được tự nhiên, giống như sức lực cả người bị rút sạch trơn, lại giống như không thể phát sinh nửa điểm ác niệm với hắn, thậm chí còn có hơi chút sợ hãi.
Khi đó tôi cũng đã có suy nghĩ, một người làm cho hồ ly tinh cảm thấy sợ hãi là một con người như thế nào?
Mà giờ khắc này đây, người này lại đứng trước mặt tôi mà nói rằng hắn sẽ ở chung phòng kí túc xá với tôi.
Nhưng điều làm chúng tôi kinh ngạc chính là Thiệu Bồi Nhất lại nói hắn học ở khoa Lịch Sử.
Tất cả chúng tôi đều biết rằng đây là một cái trường nghệ thuật ở đâu ra có khoa Lịch Sử chứ? Nhiều lắm cũng chỉ có thêm môn lịch sử, đó coi như là một chương trình học bắt buộc mà thôi, ai lại vì hắn mà mở nó thành một khoa riêng chứ?
Nhưng mà mọi chuyện lại cố tình cổ quái như vậy, trường học này lại mở thêm một khoa Lịch Sử, chỉ là không có nói với bên ngoài mà thôi, rồi mọi người thi nhau biết hết, cái khoa kỳ hoa này có một giáo viên giảng dạy, thêm một học sinh theo học nữa, tổng cộng có đến hai người!
Học sinh tự nhiên chính là Thiệu Bồi Nhất, mà người giáo viên kia…… Chính là Nam Cung Phi Yến.
Đúng vậy, Nam Cung Phi Yến đã trở lại, sau khi Thiệu Bồi Nhất vào học được một hôm thì trở lại trường, tôi có lặng lẽ đi tìm nàng hỏi tất cả mọi chuyện là như thế nào, không phải nàng rất chán ghét con người này sao, tại sao lại trở thành giáo viên giảng dạy cho người ta? Còn có cái Phúc Nguyên phố kia chưa hề tồn tại, sao lại có chuyện như vậy được?
Nam Cung Phi Yến cười không đáp, chỉ là nói cho tôi biết rằng có một số chuyện chưa đến lúc tôi được biết.
Tôi bĩu môi rồi quăng cho nàng một cái ánh mắt xem thường, sống đức hạnh một chút đi, nếu nàng không muốn nói cho tôi biết thì cần gì phải để lại một tờ giấy treo trên cửa cho tôi thấy chứ?
Nam Cung Phi Yến nhìn tôi bằng một ánh mắt kỳ quái, rồi nàng phì cười, nàng nói rằng tờ giấy kia không phải là để cho tôi xem.
Lúc này tôi hơi ngu rồi, mà ngẫm lại cũng đúng, trên tờ giấy đó cũng không ký tên mà cũng chẳng viết là ai nhận, tất cả mọi người đều có thể đọc được, sao tôi lại chủ quan nghĩ rằng tờ giấy đó để lại cho tôi được chứ?
Đúng là thất bại mà…
Ừ, đúng rồi, nàng còn nói đã đưa hồn phách Quan Hiểu Hà về nhà an toàn, Quan Hiểu Hà nói nàng chỉ muốn ở bên cạnh người nhà mà thôi, những chuyện sau này cứ thuận theo tự nhiên đi.
Kỳ thật nghiên cứu nguyên nhân chuyện này thì đầu sỏ gây tội chính là tên chỉ chú
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền