Chương 208: Thử thăm dò
Đêm đã khuya, gia bộc trong Hòa phủ đều đã chìm vào giấc ngủ, nhưng đại sảnh vẫn sáng trưng ánh đèn.
Hòa nhị phu nhân đứng giữa phòng, bên cạnh là nha hoàn Thúy Nhi, người đã cùng bà lên núi hôm nay. Hòa Nguyên Thịnh và Hòa đại phu nhân ngồi hai bên, còn Hòa Như Phi ngồi trên chiếc ghế phụ, ánh mắt thâm thúy lướt qua Hòa nhị phu nhân, không rõ đang suy tính điều gì.
"Nhị thẩm, hôm nay ở Ngọc Hoa Tự, thẩm đã nói gì với Tiêu Hoài Cẩn?"
Một lúc sau, Hòa Như Phi mới lên tiếng,
"Hiện nay Tiêu Hoài Cẩn đã trở lại kinh thành, tình thế trong kinh lại bị xáo trộn, mỗi bước đi lúc này đều vô cùng quan trọng. Tiêu gia và Hòa gia chúng ta… không phải chung đường đâu."
"Ta không nói gì cả."
Hòa nhị phu nhân dịu dàng đáp, ánh mắt bình thản,
"Chỉ liếc nhìn vị hôn thê của hắn mà thôi."
Vị hôn thê của Tiêu Hoài Cẩn chính là Hòa Yến—cái tên mà cả Hòa gia đều không muốn nhắc đến, mỗi khi chạm đến lại gợi lên những ký ức chẳng mấy vui vẻ.
Hòa Như Phi khẽ cười,
"Nhị thẩm, thẩm làm gì vậy? Đường muội đã qua đời rồi, dù có trùng tên trùng họ, chẳng lẽ thẩm lại nghĩ rằng Hòa Yến này là con gái đã mất của thẩm sao?"
"Ta đã nói với ngươi từ lâu rồi,"
Hòa Nguyên Lượng đã sớm thu lại nụ cười thường trực, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi,
"Đừng nhắc đến Hòa Yến nữa, Hòa Yến đã chết rồi, mọi chuyện đã qua, ngươi muốn hại chết cả Hòa gia ta sao!"
Thúy Nhi quỳ trên mặt đất, thân mình run rẩy không ngừng. Nàng đã bị Hòa đại phu nhân mua chuộc từ lâu, thường ngày đừng nói là ra ngoài, ngay cả trong phủ, mọi hành động của Hòa nhị phu nhân đều phải báo cáo lại với Hòa đại phu nhân. Lần này lên núi cũng vậy, nàng không thể theo Hòa nhị phu nhân dùng chay, chỉ đứng từ xa nhìn Hòa nhị phu nhân nói chuyện với Tiêu Hoài Cẩn, sau khi về phủ liền vội vàng báo cáo với Hòa đại phu nhân, mong được ban thưởng.
Nhưng giờ đây, Thúy Nhi hối hận rồi, những bí mật mà người Hòa gia nói ra trước mặt nàng… không phải vì tin tưởng mà là bởi một người sắp chết, dù biết bí mật cũng không thể truyền ra ngoài.
Nàng hoàn toàn không có cơ hội tiết lộ bí mật này.
"Con bé đã chết rồi,"
Hòa nhị phu nhân nhìn Hòa Nguyên Lượng, ánh mắt vô hồn bỗng nhiên lóe lên tia phẫn nộ,
"Nó không hại Hòa gia, là Hòa gia đã hại chết nó!"
"Ngươi có ý gì?"
Sắc mặt Hòa đại phu nhân lạnh lẽo, giọng nói đầy bất mãn,
"Giờ đây ngươi đang oán trách chúng ta sao? Lúc quyết định, ngươi cũng biết rõ mà. Hơn nữa, việc đó cũng là vì cả Hòa gia!"
"Vì cả Hòa gia ư?"
Hòa nhị phu nhân cười lạnh,
"Lúc quyết định, ta có quyền lựa chọn sao? Nó không phải vì Hòa gia mà chết, nó chết vì lòng tham của các ngươi. Các ngươi đã hại chết con gái ta, vậy mà không có chút hối hận hay áy náy nào. Con bé đã chết rồi, ta chỉ muốn nhìn con gái mình một lần nữa, dù chỉ là người trùng tên trùng họ, dù biết là không thể, nhưng ta vẫn muốn nhìn con ta!"
Lời nói đến cuối đã trở nên nghẹn ngào, gần như cuồng loạn.
"Nhị đệ," Hòa Nguyên Thịnh khẽ nhíu mày,
"Bình thường đệ quản giáo thê tử của mình thế này sao?"
Hòa Nguyên Lượng tức giận nói:
"Bà ta là một kẻ điên! Ta đã nói giữ bà ta lại chỉ gây họa mà thôi!"
"Giết ta đi,"
Hòa nhị phu nhân cười thảm thiết, ánh mắt điên cuồng tuyệt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền