Chương 75: Năm xưa
Thuở nhỏ, Hòa Yến vốn chẳng lanh lợi như bây giờ. Nhìn lại dĩ vãng bằng ánh mắt của hiện tại, nàng chợt thấy bản thân thật quá khờ dại.
Bấy giờ, nàng văn không thành, võ chẳng thạo, hệt như Trình Lý Tố bây giờ, đều là một kẻ "phế vật". Song khác với Trình Lý Tố có thúc thúc tài giỏi nâng đỡ, gia thế Hòa gia tại Quán Hiền Xương vốn chẳng mấy hiển hách, bởi vậy nàng không được trọng vọng như hắn.
Hơn nữa, thuở nhỏ Hòa Yến luôn đeo một chiếc mặt nạ, trông lúc nào cũng lạc lõng giữa chúng nhân. Vì cất giấu bí mật trong lòng, nàng luôn né tránh tiếp xúc quá nhiều với các thiếu niên khác, sợ rằng sẽ bại lộ thân phận. Dần dần, nàng bị các học trò khác trong Quán Hiền Xương xa lánh.
Sự xa lánh của đám thiếu niên lộ ra rất rõ ràng. Ban sơ, chúng chỉ không cùng nàng vui đùa, chẳng rủ rê nàng đá cầu. Nhưng về sau, mọi chuyện càng trở nên tồi tệ, nguyên cớ cũng chẳng có gì ghê gớm, chỉ vì nàng quá đỗi cần cù.
Hòa Yến thuở bé khá cố chấp, nàng tin tưởng câu "chim chậm phải bay sớm" nên quả thực đã làm đúng như một con chim chậm chạp. Văn võ đã kém cỏi, càng phải học tập cần mẫn hơn người. Chư vị phu tử tại Quán Hiền Xương dù biết Hòa Yến chẳng phải kẻ có thiên phú xuất chúng trong học hành hay luyện võ, nhưng vẫn cảm động trước tinh thần cần cù của nàng, thường xuyên ngợi khen nàng trước lớp.
“Cần cù như mầm non mùa xuân, tuy chẳng thấy nó lớn lên, song mỗi ngày đều có sự tiến bộ. Các trò hãy lấy Hòa Yến mà học tập!”
Thiếu niên độ tuổi mười bốn, mười lăm thường hiếu thắng, học theo ai cũng được, nhưng học theo Hòa Yến ư? Học chăm chỉ để mãi đứng cuối lớp sao? Thật là chuyện nực cười!
Nhưng chư vị phu tử dường như đều rất quý mến Hòa Yến.
Ghen tị và khinh miệt tích tụ lâu ngày, đám thiếu niên càng nhìn Hòa Yến đeo mặt nạ càng thấy chướng mắt, thỉnh thoảng lại tìm cách gây phiền phức cho nàng.
Hôm nay khi luyện kiếm thì cố tình rạch áo nàng, ngày mai khi luyện cưỡi ngựa lại gây sự khiến nàng khó xử. Đôi khi chúng còn cố ý làm rách giày của nàng, khiến nàng ngã nhào xuống đất, gót chân bị đá cứa rách. Khi nàng chật vật đứng dậy, đám thiếu niên khác lại đứng một góc cười nhạo nàng.
Hòa Yến thuở ấy thật khờ khạo, miệng lưỡi cũng chẳng linh hoạt, nàng không muốn mách lẻo với thầy về những trò bắt nạt đó. Chư vị phu tử không hề hay biết những trò ác ý ấy diễn ra sau lưng mình. Hòa Yến đã trải qua một khoảng thời gian vô cùng gian nan.
Một ngày đông giá rét, khi đám thiếu niên đang luyện kiếm trong Quán Hiền Xương, có kẻ đã hắt một thùng nước ra sân. Nước nhanh chóng kết băng trên mặt đất. Chúng đứng ngoài thúc giục Hòa Yến: “Hòa Yến, mau lên, phu tử gọi ngươi!”
Hòa Yến vội vã chạy ra, chân trượt trên lớp băng và ngã sóng soài.
Cú ngã đau điếng, nàng chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, nằm bệt đó một lúc lâu không sao gượng dậy nổi. Đám thiếu niên đứng trong góc cười phá lên: “Quả nhiên trúng kế rồi!”
Hòa Yến ngồi bệt dưới đất một lúc lâu mới gắng gượng đứng dậy, nàng mím chặt môi không nói lời nào. Mỗi tháng nàng chỉ được về nhà một lần, mà y phục mang theo tháng này đã chẳng còn bộ nào sạch sẽ. Bị bắt nạt thường xuyên như vậy, dù là thần tiên e cũng không đủ y phục để thay, tiết trời lạnh lẽo thế này, phơi mãi y phục cũng chẳng khô.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền