ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cẩm Nguyệt Như Ca

Chương 85. So ai thảm hơn

Chương 85: So ai thảm hơn

Chim nhạn lướt qua bầu trời thu trong xanh, hương quế thoảng bay khắp chốn. Cái nóng oi ả của mùa hạ dần tan biến, chỉ còn lại sương thu se lạnh giăng mắc.

Sáng tinh sương, khi Hòa Yến vừa tỉnh giấc, Tiểu Mạch đã mang tới một quả lê, nói: “Đệ vừa hái ở rừng gần Diễn Võ Trường, đã rửa sạch rồi, huynh ăn thử xem.”

Hòa Yến rửa mặt xong, liền nhận lấy quả lê, cắn một miếng. Vị chua xộc thẳng vào chân răng khiến nàng không khỏi nhíu mày. Thấy vậy, Tiểu Mạch hơi ngượng ngùng, gãi đầu nói: “Lê rừng còn chưa chín hẳn, phải đợi thêm ít lâu nữa mới ngọt. Nhưng giờ đã là mùa thu, trong núi rừng đầy quả dại, mỗi ngày sau khi thao luyện xong, chúng ta có thể lén hái vài quả. Lê này đem ngâm với đường, làm món tuyết lê đường phèn thì ngon lắm!”

Đứa trẻ này suốt ngày chỉ nghĩ đến việc ăn uống, Hòa Yến cười nói: “Ở đây làm gì có đường mà ngâm chứ.”

Tiểu Mạch ngẩn người ra, rồi như mới hiểu ra sự tình, có chút thất vọng: “Cũng phải.”

“Chưa chắc đã thế,” Hồng Sơn nghe vậy liền xen vào, nói: “Hôm nay là ngày luận công, lần trước A Hòa cùng Thạch Đầu đoạt được cờ, biết đâu phần thưởng lại có đường. Chưa kể có khi còn được nhiều món ngon khác, đến lúc đó còn lo gì thiếu tuyết lê đường phèn?”

Nghe đến đây, Tiểu Mạch cũng hăng hái hẳn lên, hỏi: “Đúng rồi, A Hòa ca, tối nay luận công, huynh đã nghĩ xem muốn thứ gì chưa?”

“Không phải cứ muốn là có thể có được,” Hòa Yến cười đáp: “Vệ Sở chẳng phải kinh thành, vật tư khan hiếm.”

“Hừ, đệ ấy chỉ mong được vào Tiên Phong Doanh thôi,” Hồng Sơn vừa nhai miếng lê vừa nói: “Với công trạng lần này, chắc chắn sẽ được toại nguyện.”

Hòa Yến khẽ mỉm cười. Mấy ngày qua, tuy bề ngoài nàng bình thản, nhưng trong lòng vẫn có chút háo hức. Nếu được tiến vào Cửu Kỳ Doanh, tức là nàng sẽ gần thêm một bước với Tiêu Giác, và càng dễ dàng hơn để danh chính ngôn thuận lo liệu việc của Hòa gia. Nghĩ đến đêm nay có thể đạt được nguyện vọng, lòng nàng thầm cảm thấy con đường tòng quân từ trước đến nay thật sự suôn sẻ.

Dù sao nàng cũng là Phi Hồng tướng quân, đến đâu cũng được người tranh giành chiêu mộ, trong lòng không khỏi có chút tự đắc.

Ban ngày như thường lệ, bọn họ thao luyện tại Diễn Võ Trường. Khi màn đêm buông xuống, mọi người đều tập trung tại bãi đất trống dưới chân núi gần Diễn Võ Trường để thưởng trăng. Lương Châu không thể so bì với kinh thành, tất nhiên không có cảnh mở tiệc linh đình trong phủ, hay đến tửu lâu, thuyền hoa như ở nơi đô hội. Ngắm trăng ở đây, chỉ đơn giản là đốt lửa trại, các tân binh ngồi vây quanh, có lẽ sẽ được phát chút rượu vàng, rồi cùng nhau trò chuyện, ăn thịt uống rượu, thế là đủ.

Chiều hôm ấy, sau khi thao luyện xong, Hòa Yến trở về phòng, lén thay một bộ y phục sạch sẽ. Tân binh Lương Châu Vệ được phát hai bộ y phục cho mùa xuân và thu, một đỏ một đen, kiểu dáng đơn giản mà bền bỉ. Hòa Yến chọn bộ y phục đỏ, rồi đi tìm Trình Lý Tố.

Buổi sáng Trình Lý Tố đã bảo nàng buổi chiều đến tìm hắn. Quả nhiên, khi tới nơi, Trình Lý Tố đưa cho nàng một chiếc giỏ đỏ.

Chiếc giỏ được làm rất tinh xảo, trên nắp khắc hình Hằng Nga bay lên cung trăng. Khi mở ra, bên trong là những chiếc bánh trung thu nhỏ, thơm phức, trông vô cùng đẹp mắt.

“Hòa đại ca, cái này tặng huynh,” Trình Lý Tố khẽ nói: “Bánh trung thu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip