Chương 96: Thử Thách
Đêm xuống, trước đại môn Tôn gia phủ, một hàng quan binh đứng gác nghiêm ngặt. Vốn dĩ việc điều động quan binh canh giữ phủ đệ là bất thường, song giờ đây, Tôn Tường Phúc như chim sợ cành cong, nỗi lo lắng đã nuốt trọn tâm trí hắn, khiến hắn chẳng còn bận tâm đến điều gì khác. Toàn bộ gia nhân trong phủ đều được soát xét từng người, song tạm thời chưa phát hiện điều gì khả nghi.
Hữu quân Tiêu Đô đốc Giác cùng Giám sát Ngự sử Viên Bảo Trấn đều túc trực tại Tôn phủ. Trong vẻ bình thản của hai vị này, Tôn Tường Phúc vẫn cảm nhận được những đợt sóng ngầm đáng sợ đang cuộn trào. Hắn ngồi trong phòng, thở dài không dứt. Tôn Lăng đã nghe hạ nhân thuật lại toàn bộ sự việc, liền nói: “Phụ thân, sao người vẫn còn ưu phiền vì chuyện này?”
Tôn Tường Phúc tức giận nói: “Nếu không phải con đa sự, rước đám nữ nhân kia về phủ, sao lại sinh ra những chuyện này!”
“Phụ thân à, con rước họ về phủ là để dùng cho bản thân, có bảo người đem ra tiếp đãi khách đâu.” Tôn Lăng bất mãn, bĩu môi nói: “Giờ đã xảy ra rắc rối, sao lại trách con? Đám nữ nhân kia thật vô dụng, ra tay thích khách không thành công, chết uổng phí, chẳng biết là rẻ cho ai.”
Lời còn chưa dứt, Tôn Lăng đã bị Tôn Tường Phúc vọt tới bịt miệng, hắn nhìn quanh rồi quát khẽ: “Con không muốn sống nữa sao, dám nói những lời như vậy!”
“Con nói đâu có sai,” Tôn Lăng tiến sát lại gần, hạ giọng nói: “Phụ thân, người có phải cũng không thích tên Tiêu Giác kia không?”
Tôn Tường Phúc không nói gì, đây đâu phải chuyện hắn thích hay không thích Tiêu Giác? So với việc hắn thích hay không, thì hắn nên lo lắng hơn về việc Tiêu Giác có thích hắn hay không.
“Con nghe nói Tiêu Đô đốc và Viên đại nhân dường như có hiềm khích, họ đấu đá nhau, phụ thân chỉ cần ngồi xem hổ đấu là được. Viên đại nhân xem ra cũng khá dễ tính, nếu phụ thân âm thầm giúp đỡ, kẻ thù của kẻ thù là bạn mà. Nếu cuối cùng xảy ra vấn đề gì, phụ thân vừa loại trừ được Tiêu Giác, vừa tạo mối quan hệ với Viên đại nhân, chẳng phải một công đôi việc sao?”
Hắn vừa nói xong đã bị Tôn Tường Phúc đập một cái vào đầu, Tôn Tường Phúc quát: “Chuyện này há có thể đơn giản như con nói? Hôm nay con không tận mắt chứng kiến, Tiêu Giác người này… không dễ đối phó.”
Trong phòng, ánh đèn lay lắt, Viên Bảo Trấn ngồi trước bàn, sắc mặt biến hóa liên tục. Vị thị vệ tướng mạo tầm thường đứng sau lưng y cũng không giấu nổi vẻ lo lắng trong ánh mắt.
“Tiêu Giác đã nghi ngờ ta.” Một lúc sau, Viên Bảo Trấn mới nói: “Chuyện hôm nay không thành, chỉ e sẽ không còn cơ hội nào nữa.”
“Sao hắn lại nghi ngờ đến ngài?” Thị vệ Đinh Nhất hỏi.
“Ta không biết.” Nhớ lại chuyện tại thư phòng Tôn Tường Phúc, Viên Bảo Trấn lập tức thấy tức giận. Tiêu Giác công khai nghi ngờ, giọng điệu ngạo mạn kiêu căng, khiến y không biết phải đáp lời thế nào. Y vừa đặt chân tới Lương Châu, trước đây cũng chưa từng giao thiệp với Tiêu Giác, há có lý do gì khiến Tiêu Giác lại nghi ngờ y?
“Còn chuyện Trình Lý Tố bị mù, đó cũng là kế hoạch từ trước sao?” Viên Bảo Trấn nhíu mày hỏi.
Đinh Nhất lắc đầu: “Tại hạ chưa từng nghe qua.”
Giờ thì nghi ngờ cũng vô ích, tất cả thích khách đều đã chết, không còn ai sống sót, dù có bao nhiêu thắc mắc trong lòng cũng chẳng còn ai để giải đáp.
“Trình Lý Tố thật là kỳ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền