Chương 102: Được nọ mất kia
Vừa gặp mặt, vị tiểu công công này liền dập đầu với Tần Lâm:
- Tần gia rửa oan thay chủ nhân nhà ta, đại ân đại đức suốt đời khó quên, đáng tiếc nhỏ muốn rời khỏi Kỳ Châu, sợ rằng đây là lần cuối cùng dập đầu với Tần gia.
Tần Lâm vội hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Trương Tiểu Dương hàm chứa nước mắt kể lại thân thế của y. Thì ra quê y ở Trương gia trang ở Bảo Định phủ Hà Bắc, vào năm Long Khánh thứ sáu Hà Bắc đại hạn, một dãy Bảo Định đất trắng ngàn dặm, Trương Tiểu Dương chỉ có mười tuổi, đói bụng đến nỗi khóc oa oa. Mặc dù quan phủ có chẩn tế, thế nhưng nạn dân quá nhiều, lương thực cứu nạn thiên tai cũng giống như gáo nước đổ trên sa mạc.
Phụ mẫu Trương gia lâm vào tuyệt lộ không thể làm gì khác hơn là tự tay hoạn con trai, chuẩn bị đưa vào trong cung làm thái giám, không cầu vinh hoa phú quý, ít nhất có thể có được cơm no.
Vừa đúng lúc Long Khánh đế băng hà, Vạn Lịch đế lên ngôi, lão Kinh Vương đời trước Chu Dực Cự vào kinh triều bái đi ngang qua Trương gia trang, thấy thảm cảnh tai dân động lòng từ bi, mua lương thực phát ra lúc này mới cứu được tính mạng một làng. Nghe nói cha mẹ tự tay hoạn con trai chỉ cầu ăn được cơm no, lão thiên tuế cũng lộ vẻ sầu thảm, liền mang Trương Tiểu Dương theo bên người, sau khi vào triều trở về Kỳ Châu, điều cho cháu trai Chu Do Phiền sử dụng.
Lần này Tần Lâm rửa oan cho Chu Do Phiền, Trương Tiểu Dương cũng lập được công lớn, Kinh Vương phụ tử hỏi y muốn ban thưởng cái gì, y nói chỉ muốn về quê thăm cha mẹ.
Một hoạn quan về quê rồi chẳng khác nào phế nhân, đương nhiên phụ tử Kinh Vương sẽ không để y ra đi như vậy, vậy cũng quá bạc đãi người ta.
Vừa đúng dịp Hoàng công công ra kinh, phụ tử Kinh Vương liền có chủ ý: Phiên Vương có thông lệ tiến cử y quan, đạo sĩ, hoạn quan đến cung đình phụng chức, cũng giống như tiến cống. Ý là chúng ta có thứ gì tốt, dâng lên cho thiên tử dùng trước. Quê quán Bảo Định phủ của Trương Tiểu Dương ở rất gần kinh sư, tiến y vào cung làm việc, chính y cũng có nơi nương tựa, phụng dưỡng phụ mẫu cũng thuận tiện.
Tần Lâm nghe tao ngộ của Trương Tiểu Dương cũng thở dài không dứt, thuận miệng hỏi:
- Bao nhiêu năm qua, Trương công công có nhận được tin tức trong nhà không? Trừ cha mẹ ra có còn thân thích nào khác hay không?
Vẻ mặt Trương Tiểu Dương đau khổ lắc đầu một cái:
- Kỳ Châu cách Bảo Định phủ ba ngàn dặm, tin tức gì cũng không có, chỉ nghe nói mãi cho đến năm thứ hai lúa chín mới không còn nạn đói, nhưng phụ mẫu ta có thể chịu đựng được đến khi lúa chín hay không, cũng chỉ có trời mới biết. Trong nhà trừ cha mẹ ra, họ hàng cũng nhiều, bất quá thân thuộc chỉ có một vị thúc thúc, từ lúc ta còn nhỏ thúc đã đi kinh sư, sinh tử không biết.
Tần Lâm nghe vậy, im lặng không nói.
Hoàng công công cho là Tần Lâm mất hứng, nghiêm mặt hổ nhìn Trương Tiểu Dương, âm dương quái khí nói:
- Tên nô tài này làm gì vậy, vì sao lại nói lời buồn bã như vậy? Tương lai vào cung chỉ có thể nói thánh thiên tử tại vị thiên hạ thái bình, nếu còn nói nhăng nói càn những lời khó nghe này, coi chừng bị vả miệng!
Trương Tiểu Dương liên tiếp dập đầu trên đất, luôn miệng nói Hoàng công công dạy dỗ chí phải.
Ngược lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền