ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Cẩm Y Vệ

Chương 1063. Kim Phượng Bạch Tượng Vương

Chương 1063: Kim Phượng Bạch Tượng Vương

Nhạc Phượng khuyên nhủ:

- Đại vương không cần phiền não, loại sốt rét này thế tới vô cùng hung mãnh, chỉ trong tay người Tây Dương có thuốc chữa bệnh. Hộp gỗ chứa một chút thuốc ít ỏi, giá cả lại đáng ngàn vàng, trong quân Tư Vong Ưu nhất định không có. Cho dù là có được chút ít cũng không cứu được mấy ngàn bệnh nhân, hơn mười vạn đại quân này

Lúc này Mãng Ứng Lý mới đổi giận làm vui.

Miến Điện ở phía Đông Ấn Độ, là quốc gia thuộc Đông Nam Á tiếp xúc với người Tây Dương sớm nhất, bị truyền bá sốt rét ác tính đến từ Phi Châu cũng sớm nhất. Loại sốt rét này tốc độ phát bệnh nhanh, bệnh thế cực kỳ nghiêm trọng, xác suất tử vong hơn xa sốt cách nhật thường thấy ở châu Á, hơn nữa cư dân bản địa thiếu sức đề kháng đối với nó. Cho nên Mãng Ứng Lý lặng lẽ bỏ lại thi thể người chết do sốt rét ở vùng đất thấp phía Tây thành, sau đó rút quân rời khỏi, dụ cho liên quân vào ở, từ đó lây nhiễm sốt rét ác tính trên quy mô lớn.

Theo y thấy mưu kế này kín đáo nước chảy không lọt, chỉ cần liên quân mắc câu sẽ không còn cơ hội ngóc đầu trở lại. Dược vật đều bị nắm giữ trong tay người Tây Dương, một khi binh sĩ liên quân mắc bệnh, cũng chỉ có thể chịu đựng cho đến chết.

- Đi thôi, để cho bọn chúng thoải mái chơi đùa, mấy hôm sau hẳn là nằm xuống hết, ha ha…

Mãng Ứng Lý cười lớn, kêu Nhạc Phượng trở về.

-----------

Bên ngoài thành trong một rừng cây, Doãn Tân Thương hậm hực buông vọng viễn kính xuống, cười lạnh nói:

- Tên giặc Mãng Ứng Lý này còn rất cẩn thận, bằng không hôm nay Doãn mỗ đã lấy mạng chó y!

Trong rừng cây sau lưng, bốn ngàn tên binh sĩ lục chiến đội đầu đội khôi thép ngù tua ngũ sắc, thân mặc Minh Quang khải đơn giản, tay cầm Tấn Lôi Thương và thứ đao, được các tướng lãnh Du Tư Cao, Trầm Hữu Dung thống soái nghiêm trận mà đợi. Hồng Di đại pháo và pháo Bồ Đào Nha đã dỡ bỏ bạt che, nòng pháo đen ngòm nhắm vào Bạch Cổ thành.

-----------

- Đầu, đau quá, thân thể, nóng quá... Mẹ ơi, con sắp chết phải không?

Bên trong doanh đại quân phía Tây Bạch Cổ thành, trong một ngôi lều cỏ thấp nhỏ lợp bằng lá chuối, binh sĩ Nam Chưởng Nạp Đôn đang rên rỉ đau đớn. Y co rút trên mặt đất phủ kín cỏ xanh, sắc mặt bình thường đen nhẻm hiện tại đỏ ửng đầy vẻ bệnh hoạn, đôi môi khô nẻ, hai mắt thất thần mở ra lộ ra sắc vàng bên trong.

- Uống nước đi!

Đồng bạn cầm ống trúc lên rót vào miệng Nạp Đôn.

Như gáo nước đổ vào sa mạc, thân thể y như đang có lửa đốt bên trong, nhiều nước hơn nữa cũng không giải được nhiệt độ đáng sợ đó.

Khi còn rất nhỏ Nạp Đôn đã từng mắc bệnh sốt rét, y nhớ lúc ấy không hề kịch liệt như lần này. Lần đó mẫu thân chỉ hái cho y uống chút thảo dược, đã có thể giúp y vượt qua nỗi đau nóng lạnh giao nhau.

Chỉ có những khách thương người Hán đường xa mà đến kia mới có thể bị sốt rét hành hạ lợi hại như vậy, mọi người bản địa thổ sanh thổ trưởng, tựa hồ thiên nhiên mang theo kháng tính nào đó. Tỷ như mẫu thân Nạp Đôn là giáo đồ Phật giáo thành kính, nên kiên định cho là đây là thần Phật đặc biệt phù hộ đối với người cơ khổ.

Thế nhưng dù là khách thương người Hán mắc sốt rét cũng là hai ba ngày mới lên cơn sốt một lần, chứ không phải

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip