Chương 1087: Điên đảo thị phi
Lễ giáo, nam nữ thọ thọ bất thân gì gì đó, Tần Lâm đã vứt sang bên rồi, sinh tồn mới là quan trọng nhất.
Vĩnh Ninh vốn đã mơ mơ màng màng, cảm giác được sức nóng của thân thể Tần Lâm lại càng thoải mái thích thú, ôm chặt lấy Tần Lâm như gấu leo cây, rên hừ hừ sảng khoái. Thân thể nàng còn nhè nhẹ cọ xát vào người hắn, xem hắn như một con thú nhồi bông.
Tần Lâm cố nhịn tới mức miệng khô lưỡi khô, vốn hắn luyện Chu Dịch Tham Đồng Khế dục vọng mạnh mẽ, làm sao có thể nhịn được cảm giác như vậy.
Vĩnh Ninh đang trong cơn mơ màng, càng can đảm hơn lúc tỉnh táo. Nàng ôm chặt lấy Tần Lâm, lại mở cổ áo để lộ bờ vai trắng như mỡ đông, không ngừng cọ xát vào ngực hắn như con mèo nhỏ.
Tần Lâm phát ra tiếng gầm nhẹ đè nén đã lâu, vứt lớp áo mỏng làm trở ngại ra, ôm chặt thân thể mềm mại của Vĩnh Ninh vào lòng. Động tác của hắn vô cùng ngang ngược bá đạo, không hề có chút thương hương tiếc ngọc.
Vĩnh Ninh chỉ cảm thấy lọt vào một mảnh đại dương ấm áp, nàng không hề lui bước mà là phối hợp với động tác Tần Lâm, phát ra tiếng rên khe khẽ say lòng người...
-----------
Sáng sớm hôm sau mây tan tuyết ngừng, mặt trời đỏ mọc lên ở phương Đông, ánh mặt trời rực rỡ sau khi tuyết ngừng rơi xuyên thấu qua lớp tuyết đọng trong suốt ở cửa động, mơ hồ chiếu rọi cảnh tượng phong quang bên trong động.
Trên đệm cỏ khô, Tần Lâm để trần nửa thân trên lộ ra đường nét cơ bắp tuy không phải là đặc biệt nở nang, nhưng lại vô cùng cân đối hài hòa. Vĩnh Ninh cuộn tròn thân thể nằm trong lòng hắn giống như một con mèo con lười biếng, hai cánh tay trắng như ngó sen vòng qua ôm lấy tình lang, chỉ có vài món y phục che tạm thân thể mềm mại của nàng, để lộ bờ vai trắng như tuyết.
Mái tóc xanh của thiếu nữ ướt đẫm mồ hôi, tán loạn từng lọn từng lọn, bờ vai trần lộ ra ngoài có mấy vết đỏ, đầu tựa vào hõm vai Tần Lâm, dáng ngủ hết sức khả ái. Duy chỉ có mặt trái xoan thanh tú tinh xảo còn đọng vài vệt nước mắt, có lẽ là do đêm qua tình lang vồ vập hơi quá mức.
Tần Lâm đã tỉnh lại, thân thể mềm mại của Vĩnh Ninh nhẹ nhàng đè ở trước ngực hắn, giống như một con nai con vô tội, khiến cho người ta đem lòng thương mến.
Trong lòng không có dục niệm, chỉ có thương mến, Tần Lâm đưa tay nhẹ nhàng gạt tóc lòa xòa trên trán Vĩnh Ninh, nhìn mấy giọt nước mắt còn đọng trên má nàng, không khỏi thầm nói một tiếng xấu hổ.
Cũng may nàng hô hấp đều đều nhẹ chậm, ngủ điềm tĩnh khả ái, sắc đỏ ửng trên mặt trái xoan chưa mất, hiện rất rõ ràng vẻ ngọt ngào thỏa mãn, rốt cục khiến cho hắn vơi bớt không ít mặc cảm tội lỗi.
Hắn khẽ cúi đầu nhẹ nhành hôn một cái lên vầng trán mịn màng của Vĩnh Ninh.
Đôi lông mi dài của thiếu nữ hơi rung động, miệng anh đào nhỏ phát ra tiếng nỉ non êm ái:
- Tỷ phu, không được bỏ muội...
Tần Lâm ngẩn ra, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai mềm mại của nàng:
- Thật đáng thương, làm sao tỷ phu có thể bỏ mặc muội, ta ở đây, ta sẽ ở đây…
Nghe được thanh âm của tình lang, Vĩnh Ninh cười thỏa mãn, thân thể mềm mại lại cọ xát vào người hắn, thoải mái nhẹ nhàng rên hừ hừ, giống như con mèo không muốn xa rời chủ nhân.
Hai người chui trong chăn do lá cỏ khô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền