Chương 1102: Đồng tâm hiệp lực
Đám huân quý ngơ ngác nhìn nhau, lời này của Lưu Thủ Hữu vô cùng cứng rắn, thật sự không tiện phản bác, không thể làm gì khác hơn là để cho y lục soát một chút.
Lúc Lưu Đô Đốc nói chuyện, Tần Lâm đứng cạnh Bạch Sương Hoa cùng Bạch Linh Sa, nói nhỏ bên tai hai nàng.
Đâu cần phải lục soát, đám cẩm y quan giáo đuổi theo lập tức nhận ra Bạch Sương Hoa cùng Bạch Linh Sa trong đám người, cả bọn cầm binh khí vây quanh.
- Các, các ngươi... Các ngươi muốn làm gì?
Nữ binh Giáp lui về phía sau hai bước.
Nữ binh Ất kinh hoảng thất thố:
- Đừng... Đừng qua đây.
Nữ binh Bính cũng gấp gáp nói:
- Làm gì vậy?
- Không cho phép tổn thương tỷ muội ta!
Tiểu Đinh rút kiếm ra khỏi vỏ, sắc mặt yêu kiều ngạo nghễ, thân thể lại run lên lẩy bẩy, dường như sợ hãi vô cùng, dáng vẻ đứng ra chống đỡ cho tỷ muội khiến cho người ta phải sinh lòng yêu mến.
Òa một tiếng, Bạch Linh Sa lên tiếng khóc lớn, nước mắt tuôn ra ào ạt như suối:
- Các ngươi... Các ngươi khi dễ người!
Bạch Sương Hoa không lộ vẻ gì, thế nhưng từng giọt lệ trong suốt lặng lẽ không tiếng động lăn xuống trên gương mặt lạnh lùng thoát tục của nàng. Nàng chỉ có một thân một mình, hiện tại đã thoát ly Ma giáo, lộ vẻ cô độc không chỗ nương tựa khiến cho người ta nhìn thấy tim đập thật mạnh.
Toàn là Ảnh Hậu (diễn viên nữ chính xuất sắc nhất) cả, Tần Lâm cười thầm không dứt.
Một đám nữ tử yếu ớt không nơi nương tựa sắp bị cẩm y Đề Kỵ ức hiếp, dáng vẻ hết sức đáng thương.
Nói các nàng là giáo chủ Ma giáo, thật sự là chuyện nực cười lớn nhất trong thiên hạ.
Chu Ứng Trinh, Từ Đình Phụ đều là công tử quyền quý chính tông, đến lúc này đã không kềm được lửa giận. Bọn họ trợn trừng mắt, hít một hơi thật sâu, chuẩn bị phát tác cơn giận lôi đình.
Lại thấy Tần Lâm chen trong đám người, lặng lẽ nhìn bọn họ khoát khoát tay.
Chu Ứng Trinh, Từ Đình Phụ đều là loại người linh mẫn, đến đây đã hiểu ra được vài phần, nhìn Tần Lâm khẽ gật đầu một cái, ngậm miệng không nói.
Bọn họ không phát tác, tự có người phát tác, bọn sĩ lâm quân tử thích nhất nêu cao chiêu bài thương hương tiếc ngọc, bình thời không có chuyện gì cũng đi tìm nội đình quyền yêm, ưng khuyển Xưởng Vệ gây phiền phức, giờ phút này thấy các vị nữ tử đang lúc thanh xuân bị ‘ức hiếp’, lập tức vỡ òa.
Vốn mặt Ngụy Doãn Trung tái nhợt biến thành màu đỏ hơi có vẻ bệnh hoạn, giơ tay chỉ chúng cẩm y quan giáo, giận nói:
- Chỉ là một đám vũ phu, ưng khuyển triều đình, lại dám ức hiếp nữ tử yếu ớt ngay trước mặt chúng ta, quả thật không thể nhịn được nữa, còn không mau lui!
Tiếng quát này thật là ghê gớm, bảo kiếm trong tay tiểu Đinh rơi xuống đất keng một tiếng. Sau đó nàng ngơ ngác kinh ngạc nhìn Ngụy Doãn Trung, đôi môi khẽ cắn ngón tay, trong ánh mắt mơ màng lộ đầy vẻ sùng bái, phảng phất đứng ở trước mắt nàng là vị đại anh hùng, đại hào kiệt đỉnh thiên lập địa.
Nhất thời Ngụy Doãn Trung như vừa uống một vò rượu mạnh, toàn thân trở nên chếnh choáng như say. Đương nhiên trong lòng y Tần Lâm chẳng ra gì, từng có câu chuyện Hồng Phất Nữ tuệ nhãn biết anh hùng, Tần Lâm bất quá chỉ là Dương Tố, vị nữ tử u mê khả ái kia không khác Trương Xuất Trần, mà anh hùng Lý Vệ Công không phải là ta còn ai nữa!
Nói thật ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền