ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Cẩm Y Vệ

Chương 1112. Mê Xuân Tửu

Chương 1112: Mê Xuân Tửu

Một thanh quan nhân chưa từng tiếp khách thì có thể có được bao nhiêu kiến thức, bị hù dọa như vậy chắc chắn sẽ vô cùng bối rối.

Không ai ngờ tuy rằng Đỗ Mỹ nhu nhược yếu ớt lại ẩn giấu vẻ quật cường bên trong, giờ phút này bị chúng cẩm y quan giáo hung thần ác sát chất vấn, nàng cảm thấy dường như mình đã trở lại trên Phong Lăng độ ngày trước, đối mặt bọn ác nô Thiếu Sư phủ như lang như hổ, chỉ cần có Tần Lâm ở bên cạnh, nàng không sợ gì cả.

- Các vị lão gia hỏi như vậy, nô gia ngủ mê man trên giường một mạch, quả thật bất tỉnh nhân sự, ngay cả chuyện Quốc Công gia chết ở trong phòng cũng là sau đó mới biết. Về phần tại sao lại như vậy, hẳn Cát mụ mụ biết nguyên nhân đại khái.

Đỗ Mỹ tỏ vẻ hết sức nghiêm nghị, ra sức ưỡn ngực thật thẳng, giống như cỏ xanh nơi đồng nội, bên dưới vẻ ngoài mềm mại ẩn giấu dẻo dai không muốn người ta biết.

Chỉ có khi chạm ánh mắt cùng Tần Lâm, ánh mắt của nàng mới có vẻ dịu dàng đôi chút.

- Con nỡm này!

Tú bà Cát mụ mụ muốn đánh, mới vừa giơ tay lên đã nhìn thấy ánh mắt Tần Lâm khẽ híp một cái, toát ra vẻ lạnh lùng vô kể, lập tức bị dọa sợ đến hồn phi phách tán, tát một cái vào mặt mình, tỏ vẻ lúng túng nói:

- Đánh lão bà không biết tốt xấu này, đánh kẻ có mắt không tròng này… Có Tần Đốc Chủ ở đây, nào có chỗ cho lão thân nói chuyện…

Mới vừa rồi Cát mụ mụ bị Đỗ Mỹ vạch trần, nhất thời tình thế cấp bách, sau khi giơ tay lên mới nhớ ra quan hệ giữa Đỗ Mỹ và Tần Đốc Chủ rõ ràng rất thân. Nếu như đánh nàng tát tai này, e rằng chưa đánh trúng mình đã mất mạng già.

Mụ không thể làm gì khác hơn là gân bản mặt già nua lên chịu đựng. Cũng may làm tú bà da mặt còn dày hơn da trâu, lãnh hai tát tai vẫn không có gì đáng ngại.

Lưu Thủ Hữu khẽ nhướng mày.

Y làm cẩm y Đô Đốc không phải chỉ có hư danh, giờ phút này hai bên giao phong gần như cháy nhà ra mặt chuột, tất nhiên phải phấn chấn mười phần, sắc bén lão luyện gấp bội bình thời.

Phen đối đáp vừa rồi Tần Lâm không có gì để nói, nhưng thần sắc giọng điệu của Đỗ Mỹ và Cát mụ mụ lọt vào mắt Lưu Thủ Hữu, y đã nhìn ra vài phần.

Lưu Thủ Hữu nhẹ nhàng bước lên phía trước, dường như muốn chất vấn tú bà. Bất thình lình y quay đầu lại, ngoài cười mà trong không cười nhìn Đỗ Mỹ, làm bộ quan tâm hỏi:

- Tiểu nương tử và Tần Đốc Chủ là chỗ quen biết cũ ư, chớ nên phiền não, Tần Đốc Chủ mắt thần như điện, đã nhiều lần phá đại án kỳ án, tất có thể biện minh oan uổng giúp nàng.

Đôi mắt trong suốt của Đỗ Mỹ khẽ chớp, yêu kiều khom người chúc câu vạn phúc:

- Lưu, Lưu Đô Đốc phải không? Thì ra ngài cũng biết nô gia là oan uổng, kính xin ngài chủ trì công đạo.

Lưu Thủ Hữu chỉ cho Đỗ Mỹ là một thanh quan nhân chưa từng ra các, chưa từng trải chuyện đời, giả bộ làm người tốt khen Tần Lâm đôi câu ắt có thể moi ra trong miệng nàng chút gì đó. Y không ngờ rằng Đỗ Mỹ trải qua bao nhiêu năm cực khổ đã học được rất nhiều, cũng không phải chỉ vài ba lời là có thể dụ dỗ được.

- Giỏi cho phạm phụ điêu ngoa xảo trá!

Trong lòng Lưu Thủ Hữu nhẫn nhịn vô cùng khó chịu, ngoài mặt mây đen giăng đầy.

-

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip