Chương 96: Thành công rực rỡ
Thế nhưng những nha môn không thể kiếm chác được gì như Đô Sát viện, Quang Lộc tự, cùng với tiểu quan những ngành khác không có thế không cầm quyền, không kiếm được tiền bên ngoài, hao tổn trong kinh lại lớn, ai nấy nghèo xác nghèo xơ, nhà chỉ có bốn bức vách trống không.
Hoắc Trọng Lâu cũng thiệt thòi như vậy, ở Đông Xưởng mười mấy năm không ra bên ngoài đảm nhiệm chức quan, hơn nữa lòng ham công danh rất nặng, không chịu đánh mất thân phận kiếm tiền bằng thủ đoạn bất chính. Nếu không lấy võ công của y cho dù là đi đánh cướp cũng sớm phát tài, cho nên chớ nhìn bề ngoài y uy phong lẫm lẫm, trong nhà đã sớm nghèo rớt mồng tơi, lão bà hài tử đỏ mắt trông chờ chuyến này y làm việc xong trở về, mang theo vài lượng bạc phí sinh hoạt.
Nghe Tần Lâm không có ý thu hồi vàng, trong lòng Hoắc Trọng Lâu lập tức buông lỏng, vội vàng thu năm lượng vàng trở về, gương mặt từ trước tới nay vẫn chất phác vất vả lắm mới nặn ra được nụ cười nịnh hót, lại mang theo vài phần mất tự nhiên:
- Tần Tổng Kỳ nói như vậy quá khách sáo, Hoắc mỗ thật sự không biết lấy gì báo đáp…
Thế nhưng Tần Lâm cười quái dị hai tiếng: Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com
- Coi như là sư phụ cho đồ nhi lễ ra mắt đi!
Hoắc Trọng Lâu ngạc nhiên, vốn định nổi giận nhưng cuối cùng không có phát tác, sắc mặt thay đổi mấy lần, cuối cùng chẳng qua là ngượng ngùng cười nói:
- Hắc hắc, chuyện này… Tần Tổng Kỳ nói đùa, bất quá chỉ vài ngày qua, quả thật Hoắc mỗ đã học được của Tần Tổng Kỳ không ít.
Tần Lâm rất muốn thu cao thủ như Hoắc Trọng Lâu phục vụ cho mình, nhưng hiện tại hắn bất quá chỉ là một Tổng Kỳ nho nhỏ. Cho dù là đề bạt làm Bá Hộ cũng không có tư cách khiến cho một vị Đương Đầu Đông Xưởng phải thần phục, bất quá tương lai lại rất là khó nói, nói không chừng sẽ có rất nhiều người tranh nhau tới cửa bái yết.
Xem đi, thái độ của vị Hoắc Đương Đầu này không phải là từ một viên pháo chỉ cần chút lửa là bùng nổ, hiện tại hóa thành một con mèo nịnh hót ngoan ngoãn hay sao?
Bất quá nếu sau này gặp gỡ cao thủ như Ngụy Thiên Nhai, chỉ có bốn nữ binh kia có vẻ không đủ, ít nhất cũng phải cộng thêm Ngưu Đại Lực mới có thể đối phó...
Tần Lâm còn đang nghĩ ngợi, chúng Hiệu Úy đã quét dọn chiến trường, cẩn thận kiểm tra thi thể Ngụy Thiên Nhai, cột thi thể vào trên lưng ngựa, nhất tề giục ngựa trở lại quan đạo.
Lúc này lục tục có Hiệu Úy từ các ngã rẽ trở lại, có người mang theo thi thể Bạch Liên giáo đồ, có kẻ áp giải tù binh, dù sao không phải là ai ai cũng có đủ can đảm tự sát.
Rốt cục bọn Trần Tứ Hải cũng trở lại, trên lưng ngựa chở Tuyền Cơ đạo trưởng, vị hữu đạo chi sĩ này đã sớm không còn hình ảnh tiên phong đạo cốt, từ mi thiện mục, mà là sưng mặt sưng mũi, bị trói gô như bánh chưng, bộ dáng hết sức chật vật.
Tần Lâm thấy vậy mừng rỡ, nói với Trần Tứ Hải:
- Trần Đại ca bắt được người sống, công lao không nhỏ!
Trần Tứ Hải vốn là có hơi đắc ý, đến khi nhìn thấy thi thể Ngụy Thiên Nhai mới lấy làm kinh hãi:
- Tần huynh đệ giết chết Ngụy lão ma rồi sao? Trời ơi giỏi thật, ta bắt lão mũi trâu này nhiều nhất là Hương chủ, Bạch Liên giáo Hương chủ trên trăm, trưởng lão cũng chỉ có mười, bắt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền