Chương 100: Lão gia tử dùng gia pháp
Chung Tình vừa nghe Quách Y Tinh báo cáo vừa nhìn ba cái xe chất đầy thịt lợn đông lạnh, mặt đanh lại, đó là cô mới chỉ biết Sở Văn Lâu ăn trộm, nếu biết bọn chúng còn thâm độc hơn định phá cả kho lạnh, không biết còn giận tới mức nào.
Quách Y Tinh như đại tướng quân vừa thắng một trận lớn, vô cùng hưng phấn, múa may đèn pin trong tay:
- Giám đốc, hay là mở cửa ra, cho đám khốn kiếp ăn trong rào ngoài này một trận? Số anh em đây toàn là tay trói giết lợn có hạng.
Trương Thắng lúc này biết đã bắt trọn ổ tang vật còn nguyên thì bình tĩnh lại, lấy thuốc lá ra châm một điếu, còn lại ném cho Quách Y Tinh, thong thả nói:
- Không vội, đợi thêm chút nữa, đánh chó phải ngó mặt chủ, vì họ Sở này mà đắc tội với Trương lão gia tử thì không đáng. Các anh em vất vả rồi, mọi người hút thuốc nghỉ ngơi đi. Gọi hai người ra trông cửa, Trương lão gia tử tới thì mời ông ấy tới đây.
- Vâng.
Quách Y Tinh cười hì hì chia thuốc lá một vòng, thuốc lá của Trương Thắng là thứ rất đắt tiền, ngay cả lãnh đạo trên thị trấn cũng không mấy ai hút, đám đồ tể hớn hở châm lửa, tức thì khói mù bốn phía.
Lại đợi thêm nửa tiếng nữa, chiếc Lincoln dài đi vào công ty, theo sau còn có hai cỗ xe nữa, cửa xe mở rầm rầm, mấy đại hán véc đen quây quanh công già cao lớn nhưng lưng hơi còng, sải bước như sao băng, vẫn là giảy vải, áo chẽn, quần luyện võ, chính là Trương Nhị Đản.
- Lão gia tử.
Trương Thắng vứt điếu thuốc chạy tới, Trương Nhị Đản thích xưng hô thân mật hơn là gọi chức danh, như ông ta luôn gọi Từ Hải Sinh là nhóc Từ:
Trương Nhị Đản cười ha hả:
- Trương Thắng, có chuyện gì không xử lý được mà nhất định tìm tôi lúc đêm hôm khuya khoắt như thế?
Trương Thắng lấy thân phận con cháu cung kính đáp:
- Lão gia tử, nói ra cũng chẳng phải là chuyện lớn, vốn không nên làm phiền người, nhưng chuyện này liên quan tới người, cháu không dám tự quyết, phải báo với người trước, xin lão gia tử chủ trì công đạo.
Trương Nhị Đản nghe mà thoải mái:
- Liên quan tới người của tôi? Chuyện gì, không cần quanh co, cứ nói ra.
- Vâng, lão gia tử xem, ba cái xe thịt lợn trước kho lạnh, chính là Lão Sở...
Nghe Trương Thắng kể đầu đuôi xong, Trương Nhị Đản thấy bẽ mặt lắm, quát lớn:
- Cái thứ ăn trong rào ngoài đó đâu?
- Bọn họ trộm đồ ở trong kho lạnh, bị người công ty phát hiện, đã khóa cửa nhốt vào trong.
Trương Thắng xua tay bảo mọi người lui ra, tới bên cạnh Trương Nhị Đản, thở dài:
- Lão gia tử có ơn tri ngộ với cháu, công ty tuy nói chỉ có 10% cổ phần của người, nhưng tất cả những việc dù nhỏ nhất người làm cho cháu, cháu đều ghi nhớ trong lòng. Lão Sở ngồi vào ghế phó tổng giám đốc là nhờ vào cái gì, chẳng phải bằng uy vọng và địa vị của lão gia tử sao. Nhưng nào ngờ anh ta hết lần này tới lần khác, phá hỏng quy củ của công ty, đầu tiên muốn cưỡng bức giám đốc Chung, sau đó lại dụ dỗ gian dâm nữ nhân viên công ty, cháu khuyên bảo vài câu, anh ta...
Trương Nhị Đản nghe thế là hiểu rồi, tức tới trợn mắt vểnh râu, chửi:
- Cái thứ ăn hại, ngay đạo lý thỏ không ăn cỏ gần hang cũng không biết. Tôi cũng nghe nói cậu có một cô giám đốc Chung xinh đẹp hơn người, là cô gái này à?
- Vâng,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền