ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 103. Bác sĩ tâm lý nửa mùa (2)

Chương 103: Bác sĩ tâm lý nửa mùa (2)

Giọng em gái di động bức xúc:

- Nói ra rất nực cười, bọn nhóc này nghỉ hẻ, không có việc gì làm thế là tới sàn nhảy, sân trượt băng lê la suốt. Cha mẹ thằng bé bị giết là người làm ăn, nhà khá giàu có, bốn đứa kia "vay" nó tiền tiêu, thằng bé không cho, thế là đánh nhau trong công viên. Bón đứa kia rất tàn nhẫn, đánh chết người xong còn, đập thi thể không nhận ra được. Khi tôi... cảnh sát nghe tin tới nơi, tìm thấy bọn chúng, anh đoán xem bọn chúng đang làm gì?

- Đang chơi đùa như không có chuyện gì.

Trương Thắng nói cùng với cái lắc đầu ngán ngẩm:

- Đúng vậy, chúng đang chơi bóng bàn, dùng tiền lấy trên người thắng bé chúng đánh chết.

- Rốt cuộc bọn chúng mù pháp luật, ngu xuẩn hay là bị thần kinh?

- Không, anh sai rồi, bọn chúng không mù pháp luật, không ngu, cũng không thần kinh. Bọn chúng đánh ngã thằng bé xong, đứa con gái 13 tuổi lấy đá đập nát đầu nó. Tôi hỏi vì sao lại để cho một mình đứa bé kia làm việc này, chúng nói, 13 tuổi giết người không phạm pháp.

Em gái di động càng nói càng kích động:

- Anh nghe không, bọn chúng rất tỉnh táo, rất thông minh rất hiểu biết. Tôi hỏi chúng, đánh chết người quen mà không sợ à? Chúng nói

" sao phải sợ, chúng tôi là trẻ vị thành niên, được pháp luật bảo vệ, nhiều lắm vào trại giáo dưỡng hai năm là ra"

.

Trương Thắng cứng họng không nói được lời nào.

- Tôi đã học qua môn tâm lý tội phạm, nhưng không làm sao lý giải nổi đầu óc bọn chúng nghĩ cái gì, nhìn bọn chúng giết người vẫn nhở nhơ như không, tôi thấy thứ mình học thật vô nghĩa, trường học phải coi trọng đạo đức chứ cứ chỉ đuổi theo thành tích thì xem dạy ra cái thứ gì đây. Tôi nghĩ không thông, nhân tính đâu rồi? Nó đi đâu rồi, bảo chúng ngu muội vô tri không biết gì còn lý giải được, nhưng không phải thế. Bọn chúng đâu vô tri, đâu có ngu muội, bọn chúng phạm tội một cách máu lạnh, lý trí.

- Tôi từng gặp một tên trộm vặt, nó nói làm tới 16 tuổi là rửa tay gác kiếm, vì khi đó phải chịu trách nhiệm hình sự. Lũ cặn bã đó ỷ vào luật bảo vệ trẻ em... không phải tôi phản đối cái luận này...

Cô gái rất rối trí hoang mang:

- Tôi không biết nói ra làm sao nữa, khi gặp chúng, tôi phải bình tĩnh, phải tôn trọng nhân quyền của bọn chúng, nhưng chúng... đáng sao? Lòng tôi nặng trĩu, tôi biết mình đang đâm đầu vào ngõ cụt, bản thân không thay đổi được gì, nhưng nhìn hành vi vô nhân tính của chúng, tôi lo...

" Ôi cô gái này..."

Trương Thắng gần như tưởng tượng ra được một cô gái gầy gò nước da hơi tái, đeo kính cận to, vừa mới rời ghế nhà trường, lòng đầy chính nghĩa, nhiệt huyết, muốn dùng thứ mình học phát huy chính nghĩa, nêu cao việc thiện. Kết quả đối diện với xã hối u ám, pháp luật bất lực, vì thế hàng đêm mất ngủ, chuyện này cũng gần giống hồi y mới theo Từ Hải Sinh va chạm xã hội vậy, chỉ có điều lúc đó y điên đầu vì khoản vay lớn, nên không có nhiều thời gian suy nghĩ, nhưng cảm giác mất lòng tin vào cuộc sống, lạc lối đó, y hiểu.

Trương Thắng ngồi dậy, chẳng có lời khuyên nào cả, xã hội bây giờ như thế, hoặc chấp nhận nó nếu không sẽ bị nó đè bẹp, y tuy không thể nói đã mất niềm tin vào cuộc sống, nhưng chẳng đặt hi vọng vào nó:

- Thực ra không khó lý giải, đôi nam nữ đó yêu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip