Chương 105: Hiểu lầm khó cãi (2)
Với Trương Thắng luận điệu này của Từ Hải Sinh không thể tiếp nhận:
- Anh Từ, anh hơi cực đoan đấy, làm việc với chị ấy gần hai năm, tôi biết, chị ấy là người rất trọng tình cảm.
- Thôi, không nói chuyện này nữa, tôi có việc phải đi. Công ty vừa có biến động, cậu nên theo dõi sát vào, chúng ta nói chuyện sau.
- Vâng, có điều...
Trương Thắng vừa nói tới đó thì một bàn tay vươn ra đoạt lấy điện thoại của y, cúp máy, quay đầu lại thấy Chung Tình mắt tóe lửa nhìn mình, không biết vào từ lúc nào, hơi giật mình:
- Chị Chung.
- Cậu là cái gì của tôi, tôi cần cậu lo chuyện cả đời của mình à?
Chung Tình cố nén lửa giận nói:
- Tôi ở công ty làm phiền cậu đúng không? Cậu muốn đuổi tôi đi cũng không cần đẩy cho kẻ bội bạc đó. Tôi đi ngay bây giờ đây, không cần cậu đuổi.
- Đừng...
Trương Thắng tức thì hoảng lên, kéo cô lại:
- Tôi không có ác ý, sao lại nói tôi đuổi chị đi.
- Cậu không có ác ý, vậy cậu có ý tốt chắc? Tôn nghiêm của tôi bị người ta ném xuống mặt đất chà đạp cho không đáng một đồng rồi, giờ cậu còn muốn xỉ nhục tôi thêm nữa sao? Đời này tôi bị hắn hủy rồi, cậu còn muốn tác hợp cho chúng tôi, thấy hắn hại tôi chưa đủ sao? Cậu không để lại cho tôi chút thể diện được sao?
Chung Tình nói xong lại muốn lao đi, Trương Thắng giữ lấy, y nhận ra không phải cô giả vờ:
- Chị Chung, chị nghe tôi nói đã...
- Tôi không muốn nhìn thấy mặt cậu nữa.
"Roẹt" một tiếng, Trương Thắng vì giữ Chung Tình lại, còn Chung Tình vùng vẫy quá mạnh, thế là cái áo bị xé thành hai mảnh, Chung Tình hét lên, hai tay ôm lấy ngực.
Chung Tình hôm nay mặc áo thời Đường chất liệu mỏng nhẹ, bên trong tất nhiên không thể mặc thêm gì khác, trừ cái áo lót màu đen không ôm hết bầu ngực đầy đặn, thế là chiếc bụng nhỏ phẳng lỳ, non nửa khuôn ngực trắng muốt, lọt hết vào mắt Trương Thắng.
- Cái, cái này...
Trương Thắng tay vẫn cầm nửa cái áo, mồm lắp ba lắp bắp:
Chung Tình tức giận dậm chân:
- Vẫn còn nhìn?
- Tôi không cố ý..
Trương Thắng đang cố sức giải thích thì Quách Y Tinh và Hắc Tử hớn hở xông vào:
- Giám đốc …
Chung Tình hét lên, vừa xong chỉ có mỗi Trương Thắng, cô còn nhịn được, giờ đột nhiên xông vào hai nam nhân, cô muốn trốn vào phòng trong không kịp nữa, hoảng hốt nhào lên ghế sô pha, thực ra cô chỉ bị xé nửa cái áo, hai tay ôm ngực, ngoài Trương Thắng vừa rồi máy mắn ra chẳng ai thấy cái gì, nhưng giờ hay rồi, nửa tâm lưng ngọc ngà khoe hết cho người ta.
Quách Y Tinh và Hắc Tử vừa bàn giao công việc xong, đang định tới cám ơn Trương Thắng, ai ngờ gặp phải chuyện này. Chung Tình và Trương Thắng đi có cặp về có đôi, ai nấy đều biết, giờ mới được chứng kiến, trố mắt nhìn một cái rồi chạy mất.
Không hổ lăn lộn giang hồ, thân thủ nhanh nhẹn, Hắc Tử một chân còn chưa đặt xuống đã kịp xoay người đi, lẩm bẩm:
- Tôi không thấy gì hết.
Trương Thắng vội đuổi theo, cuống lên gọi:
- Béo! Nghe tôi nói đã, không phải như anh nghĩ đâu.
Quách Y Tinh đứng lại, há mổm một lúc mới nói:
- Thắng, tôi nói câu này với tư cách cá nhân, chuyện riêng của cậu, tôi cũng không muốn nói nhiều, nhưng Tiểu Lộ là cô gái tốt, dù cậu ở ngoài làm gì, cũng đừng làm tổn thương tới Tiểu Lộ, có chừng mực thôi.
Điên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền