Chương 111: Thương tâm tiễn (1)
Tiểu Lộ không nhận ra Tiểu Thôn Nhất Lang, vì hôm đó và hôm nay Tiểu Thôn ăn mặc hoàn toàn khác với hôm sinh nhật Từ Hải Sinh, mà cô lại căn bản không chú ý tới ông ta, chẳng có ấn tượng gì.
- Đây là chủ tịch Tiểu Thôn, còn đây là thư ký Trần và cô Trịnh.
Quan Tiệp Thắng vô cùng khách khí, không chỉ vì Tiểu Thôn thế lực hơn, quan trọng là nghe nói Tiểu Thôn tới Trung Quốc làm ăn lớn, ông ta rất muốn tham gia, hiện ở tổng công ty, ông ta đang thất thế, bị đầy tới vùng đông bắc này hơn hai năm mà không có ý để ông ta về, nên nóng lòng có thành tích thể hiện mình.
Tiểu Thôn rất giảo hoạt, thấy Tiểu Lộ hoàn toàn không nhận ra mình, lời định nói liền nuốt vào, khách khí chào:
- Cô Trần, cô Trịnh, はじめまして, どうぞよろしく lần đầu gặp mặt mong được chiếu cố nhiều hơn.
Chỉ là tới tên Tiểu Lộ thì khom người xuống.
Mỹ Chi Tử quỳ bên bàn cũng đứng lên, thấy Tiểu Thôn lại cung kính với một cô gái như thế thì ngạc nhiên nhìn Tiểu Lộ, thoáng hiểu ra được.
- Vâng, chào ngài.
Tiểu Lộ không cần phiên dịch cũng biết là chào mình, vội cúi đầu chào lại:
Mọi người hàn huyên xong liền ngồi xuống quanh bàn, phục vụ bê từng cái bàn gỗ với chén bát nhỏ đặt lên tấm nệp, bát gỗ sơn son, đĩa cái bằng sứ trắng, cái bằng gỗ, chứa rất nhiều loại đồ chấm.
Tiểu Thôn vắt chanh lên miếng cá tuyết, tự mình đưa cho Tiểu Lộ, nói bằng tiếng Nhật:
- Không cần khách khí, mọi người ăn đi.
Mỹ Chi Tử là chủ quán, nhưng vì Tiểu Thôn Nhất Lang thân phận không tầm thường nên hôm nay làm phiên dịch kiêm phục vụ, lần lượt rót rượu cho mọi người, đầy cả chén.
Giám đốc Quan biết tính Tiểu Lộ, cười nói:
- Tiểu Lộ, cô đừng lo, tuy đây là rượu trắng, nhưng nhẹ lắm, có thể thử một chút.
- Vâng!
Tiểu Lộ hơi khom người nâng chén rượu lên nhấp một ngụm, thấy vị thanh thanh ngòn ngọt, không hề nặng nên yên tâm.
***
Cùng lúc đó, Trương Thắng và vài người bạn hẹn nhau ở một quán bar, quán bar này nằm trong ngõ trên đường Hoa Hồng, bề ngoài rất thường, nhưng đi vào trong mới thấy được phong thái thực sự, trên tường là bức tranh Châu Âu, ánh đèn êm dịu, bảy tám cái bàn xếp cách khá xa nhau, âm nhạc phát ra từ đĩa hát rất cổ rồi, không trung phiêu đãng tiếng hát êm tai, không nghe ra là hát gì, nhưng cảm giác hơi ưu thương.
Tần Nhược Lan vừa vỗ nhẹ đùi, vừa khẽ ngâm nga theo nhạc.
Trương Thắng hỏi:
- Sao hả, mọi người thấy có nên đầu tư không? Ba người gộp lại thành Gia Cát Lượng, mà chúng ta lại có bốn.
Tần Nhược Lan giơ tay:
- Đừng đừng đừng, đừng tính tôi vào, tôi là nữ nhân, chỉ đi uống rượu, không làm Gia Cát.
Tiêu Từ ngạc nhiên ngó quanh:
- Ai đó suốt ngày đòi nam nữ bình đẳng, có phải chị ấy không?
Tần Nhược Lan cầm đũa gõ đầu hắn, với ba đứa đàn em này cô thích gì làm nấy, không cố kỵ gì hết.
Lý Hạo Thăng trầm ngâm:
- Cái ngành này em không quen thuộc, song cũng hiểu một chút, than là vàng đen, nhiều nông dân trước kia bán mặt cho đất bán lưng cho trời, vì trước kia không ai dám nhận bao thầu nghề này, giờ đều thành công chủ lớn, lợi nhận không cần bàn cãi. Có điều bây giờ với nhảy vào ngành này có không ít cái khó, anh nói giấy phép họ đủ rồi, em tin, với ảnh hưởng của Trương Bảo Nguyên làm được điểm này không hề khó. Song chúng ta cần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền