ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 176. Sơn trọng thủy phùng (1)

Chương 176: Sơn trọng thủy phùng (1)

- Ê, Lông Vàng, mày nhẹ tay chứ, người ta ngạt thở bây giờ. Đầu Đinh lấy miếng vải đen ra bịt mắt, nhìn Lông Vàng một tay giữ tay Chung Tình, tay bịt mồm, sốt ruột nói:

Lông Vàng chỉ trừng mắt đáp lại, tư thế vẫn giữ nguyên không đổi.

Tên đại ca hai tay nắm chặt vô lăng, chân ga dẫm sâu hết mức, mắt thi thoảng lại nhìn gương chiếu hậu, không thấy bất kỳ ai đuổi theo, phá lên cười.

Chung Tình hoảng sợ tột độ, cô cố sức chống cự, nhưng làm sao chống lại được hai tên thanh niên khỏe mạnh, thậm chí còn không hét ra được phát tiết sợ hãi, xe đi càng lúc càng xa, cô biết mình không thoát được nữa, liền từ bỏ kháng cự tiết kiệm sức, cần làm rõ mục đích đám người này để thoát thân.

Chiếc xe Jeep vòng vòng vèo vèo, không sao phát đoán được phương hướng, nhưng dựa vào tiếng máy móc xây dựng không còn, tiếng xe cộ trên đường không có, thì biết nó tới chỗ vắng vẻ.

"Pạch, pạch, pạch!"

Xe đi chậm dần, chỉ có tiếng khí thải động cơ vang vọng, báo hiệu cái xe này cần cho vào xưởng sửa chữa gấp.

Đây là một tiểu khu đang xây dựng, đèn đường còn chưa nối dây điện, nhìn ngồi nhà bên đường thì biết là tiểu khu dùng để ở, đa phần còn ngổn ngang đất cát nguyên vật liệu, bốn xung quanh tối om, chỉ có ánh đèn pin từ tên đại ca.

- Đi lên. Tên đại ca đẩy Chung Tình tới trước một căn nhà năm tầng đã xây xong:

- Người anh em, vì sao bắt tôi? Nếu vì tiền thì không thành vấn đề, chúng ta có thể thương lượng, đừng nên làm lớn chuyện... Chung Tình suốt ngày tiếp xúc với đám thương buôn, trong đó không ít kẻ là dân anh chị có máu mặt, chưa nói đâu xa Hắc Tử cũng là kẻ như thế, nên cô mới trấn tĩnh được thế này:

- Leo lên. Tên đại ca đẩy thêm cái nữa: - Đừng trách chúng tôi, chúng tôi nhận ủy thác của người ta thôi.. Lên đi.

Lông Vàng cười hì hì: - Ngoan ngoãn nghe lời, bọn này không làm khó cô, khỏi dọa dẫm vô ích, nếu bọn này đã chẳng làm.

Chung Tình đành nắm vòng sắt, leo lên, vừa leo mấy bước thì có bàn tay sờ mông mình, hơi giật mình, nhưng không dừng lại, cắn răng nhịn nhục.

Đầu Đinh đưa tay lên mũi ngửi: - Mẹ nó, sướng... tay sắp tan chảy rồi.

- Thằng chó, mày còn dám thò tay ra tao chặt, tao giữ nó suốt còn chưa sờ cái nào đây. Lông Vàng tức giận chửi:

- Con mẹ chúng mày im đi, chưa thấy nữ nhân bao giờ à? Tên đại ca đá đít cả hai thằng đàn em: - Đứa nào có thuốc lá, ném đây điếu.

Chung Tình leo lên sân thượng, gió mát bốn phía lồng lộng thổi, bây trời lấp lánh ánh sao, hòa cùng ánh đèn thành phố đằng xa, cô nhìn quanh, nhưng hoàn toàn không có chỗ thoát thân, đây là tòa nhà độc lập, không có cái nào sát bên cạnh.

Đứng mép sân thượng là người khoác áo choàng, hai tay cho vào túi, gió thổi áo bay phần phật, làm hắn thêm vài phần thần bí.

" Hắn chính là kẻ giật dây!"

Chung Tình căng thẳng: - Anh là ai? Vì sao bắt cóc tôi?

Người đó đưa tay lên môi, lấy điếu thuốc lá xuống, ngửa đầu thở ra một làn khỏi, thong thả qua người lại: - Giám đốc Chung, lâu rồi không gặp.

Giọng rất quen, Chung Tình nhanh chóng suy nghĩ: - Anh là ai?

Người kia bật cười, nhấc chân đi tới, tức thì không khí thần bí cao thâm vừa rồi hỏng hết, là tên què, đi phải một tay giữ chân rất vất vả.

- Sở Văn Lâu. Chung

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip