Chương 194: Duyên phận
Mất một buổi sáng Trương Thắng đã thích ứng được với không khí làm việc ở nơi này, chỉ có điều tri thức chứng khoán của y có giới hạn, nhất là thao tác thực chiến, giống tên sơn tặc mới có được tổng cương về Hồ Gia đao pháp trong Phi hồ ngoại truyện, bụng thì biết đấy, nhưng không thi triển được.
Đến buổi chiều y đi mua cái cốc và trà Long Tỉnh, một ít sách chứng khoán, cùng một cuốn chỉ dẫn thao tác window 98.
Khi sắp xếp đồ trên bàn, thấy một bức ảnh gia đình, người trung niên bụng hơi phệ bế con gái đứng sánh vai vợ dưới cây thông, tuyết trắng phau phau, hơi vợ chồng đều mặc áo khoác lông, cho thấy gia cảnh giàu có.
- Tiểu Phi, ảnh này là của người ngồi chỗ tôi trước kia à?
Lạc Phi thò đầu nhìn, khi cô cười lộ ra hai cái răng thỏ đáng yêu: - Vâng, ông ta tên Vương Bảo Hòa, nghe nói lợi hại lắm, có lần bốn tháng liên tiếp kiếm gấp sáu lần, xưng là vua nước rút.
Vua nước rú cơ à? Nghe kêu thật, Trương Thắng hỏi: - Ông ấy đi đâu rồi? Tới phòng chứng khoán khác à?
Lạc Phi phì cười, vội che miệng, đôi mắt đảo trái phải, nói nhỏ: - Không phải, nghe nói hai tuần trước thao tác sai lầm, chỉ năm ngày thua hết, nên... đi luôn rồi, cả vốn lẫn lãi, không còn gì hết.
- Ồ.
Trương Thắng cất cái ảnh vào ngăn kéo, chủ nhân của nó không mang theo, cho thấy lúc ra đi thất hồn lạc phách thế nào, y muốn giữ lại tấm ảnh để nhắc nhở bản thân.
Mở phần mềm Càn Long ra, nhìn thị trường giao dịch ảm đạm, xem ra chưa phải thời cơ tham gia, y cần quan sát, dưới không khí chung bây giờ, người có thể đi ngược xu thế kiếm tiền đều gánh nguy hiểm lớn, tân thủ như y không chơi nổi.
Một lúc sau có điện thoại gọi tới, giọng nói ôn nhu: - Thắng, ổn thỏa rồi chứ?
- Ừm, đang làm quen với hoàn cảnh và thao tác phần mềm.
- Dùng máy tính có gì không hiểu, tới đây tôi chỉ cậu.
Trương Thắng cười hì hì nói nhỏ: - Lại muốn rồi sao, đêm qua chưa làm chị thỏa mãn à?
- Phì. Chung Tình đỏ mặt: - Người ta nghiêm túc đó, ai mà nhớ cậu.
- Hì hì, vừa làm quen hoàn cảnh mới, còn lúng túng lắm, chắc mất một vài ngày, tôi tới chỗ chị hay chị tới chỗ tôi.
- Thế nào cũng được, cậu tới, tôi làm cơm cho cậu ăn, còn tôi tới, thì cậu phải mời cơm tôi, hì hì...
Tiếng cười của Chung Tình làm Trương Thắng ngứa râm ran, lén lút nói: - Được, chị ăn tôi, tôi lại ăn chị...
- Phì phì phì, nói được vài câu là không đứng đắn, không thèm để ý tới cậu nữa, cúp máy đây.
Chung Tình cúp máy rồi, Trương Thắng cũng cười khoan khoái gập máy lại, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy tiểu nha đầu Lạc Phi ngồi ở cửa, đôi mắt tựa cười tựa không nhìn mình, khóe môi hơi giật giật, hình như đang nhịn cười.
Trương Thắng lúng túng, may lúc đó có tên béo thân cao tám thước, hông rộng cũng tám thước hô: - Tiểu Phi, in cho tôi số tài liệu này.
- Vâng. Tiểu Phi đứng dậy chạy vèo đi.
Trương Thắng thở phào, sao quên mất nha đầu đó ngồi ngay gần bên cạnh, thế này còn hình tượng gì nữa?
Lúc này ở cuối phòng có giọng nữ gọi: - Tiểu Phi, rót tôi cốc nước sôi.
Không ai trả lời, Lạc Phi đi in tài liệu cho tên béo rồi, nha đầu đó chiếu cố mình không ít, có qua có lại, đằng nào cũng đang rảnh, cái thứ vi tính kia, nghe đâu nhìn nhiều mù mắt, Trương Thắng nghĩ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền