Chương 196: Thị trường bánh nướng (2)
Trương Thắng vừa nhìn màn hình đối chiếu sổ tay của Nghiêm Phong, cực kỳ chuyên tâm phân tích toàn cảnh TTCK, bên cạnh Nghiêm Phong vừa cầm hộp cơm ăn vừa thi thoảng cùng Trương Thắng thảo luận, rất hợp ý.
Hai người chỉ quen biết nhau một tuần, Nghiêm Phong là chàng trai cởi mở, hòa đồng, thấy Trương Thắng nhiệt tình học hỏi, hai người tuổi tác lại tương đương, thế là đem luôn sổ tay của mình chia sẻ với y, làm y cảm kích lắm.
Nghiêm Phong là thầy giáo giỏi, hắn cũng là cao thủ chơi cổ phiếu, trò chuyện với hắn, rất nhiều kiến thức anh Văn truyền thụ được kiểm chứng, Trương Thắng đã có một số cảm giác nhạy bén với cổ phiếu dao động lên xuống rồi.
- Anh Trương, vẫn còn xem biểu đồ à, trưa rồi, ăn cơm thôi. Lạc Phi vừa nhai vừa nói, cô gái này chả có tí khái niệm hình tượng nào: - Phục anh luôn, mới mấy hôm trước cứ nhìn màn hình một lúc là chóng mặt, buồn nôn, bây giờ cắm mặt vào nó cả ngày, không gọi là không biết rứt ra.
- Ừm ừm... Trương Thắng ậm ừ, tay nhìn mắt viết một lúc mới chịu bỏ bút chì xuống, mở hộp cơm ra:
Đừng thấy những đại hộ này là hào phú gia sản bạc triệu mà nghĩ bọn họ sống xa xỉ, trưa chỉ ăn hộp cơm 10 đồng, sau đó là tụ tập chơi bài, căn bản lười không ra khỏi phòng.
- A, cơm lạp xường, thơm quá, Tiểu Phi, em mua cơm lúc nào cũng hợp ý anh hết.
- Đương nhiên rồi, em có con mắt nhìn người lắm, thế nên mới được tuyển làm ở đây. Lạc Phi đắc chí nói:
- Vậy em ăn gì? Trương Thắng thò đầu nhìn: - Đậu hũ ma bà, không tệ, rất ngon.
- Ngon hả, vậy chúng ta đổi nhé?
Hộp cơm của Trương Thắng 10 đồng, của Lạc Phi chỉ 5 đồng, y kéo ngay vào lòng: - Không đổi, hì hì, con gái ăn lạp xường sẽ béo.
- Xì, hẹp hòi, này, ăn một chút đậu hũ đi, em chưa đụng vào đâu, em ăn ít, chả hết hộp cơm. Lạc Phi lườm Trương Thắng một cái, lấy đũa gạt thêm thức ăn cho y:
- Chà chà, Tiểu Phi, em rất am hiểu binh pháp đấy, muốn lấy thì phải cho trước. Em cho anh đậu hũ, anh phải cho em lạp xường...
- Phụt... Khục khục khục... Nghiêm Phong ngồi bên cạnh phun hết cơm ra đất, sau đó miệng phát ra những âm thanh quái đản, không rõ là hắn cười hay là ho, đặt vội hộp cơm xuống:
Trương Thắng ngớ người, có chút xấu hổ, nhưng nghĩ lại lời mình nói cũng buồn cười lắm, sợ chọc giận Lạc Phi, nên cắn răng nhịn cười.
- Buồn cười lắm phải không? Lạc Phi nheo mắt, cười nhe răng thỏ ra, rất là nguy hiểm.
Nghiêm Phong nhanh chí, giả vờ cầm hộp cơm lên, nói: - Vừa rồi thấy Trương Thắng bôi bôi vẽ vẽ lên báo, làm tôi nghĩ tới một chuyện cười, ha ha ha, thật buồn cười. Lần này có cớ rồi, hắn cười càng tợn, cười tới bị cơm sặc vào khí quản, lại ho một chập, Trương Thắng sợ Nghiêm Phong cười thế này không khéo tắc thở thì thành bi hài kịch, phải đưa cho hắn cốc nước, uống quá nửa mới trôi.
Lạc Phi không dễ bỏ qua, truy sát: - Chuyện gì mà buồn cười thế?
Nghiêm Phong biết họa không tránh được, kể bừa một chuyện còn nhạt hơn nước ốc: - À... Chuyện thế này, có một người chơi cổ phiếu tới trước sở giao dịch mua tờ báo chứng khoán, lúc này có người hỏi
"người mới hả?"
, người kia ngẩn ra
"sao anh biết?"
,
" loại báo chứng khoán này, ngoại trừ ngày tháng là thật, còn lại là giả hết, ai mà tin?"
... Buồn cười quá
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền