Chương 198: Ăn khao
Từ Hải Sinh thấy Đường Tiểu Ái mắt hoen lệ, kéo cô vào người, cắn nhè nhẹ dáy tai, người Đường Tiểu Ái có mùi thơm nước hoa cao cấp rất dễ chịu: - Bảo bối, em mới 21 tuổi thôi, nghe anh đi, em không muốn phí hoài thanh xuân tươi đẹp để bị con cái vướng bận đâu. Gia đình đã phức tạp, có con càng phức tạp, hơn nữa anh lại không thể cho em danh phận, như thế con chúng ta cũng thiệt thòi.
- Cứ ở bên anh như vậy thôi được không, nếu một ngày nào đó anh biết thành ông lão già nua xấu xí, em muốn bỏ anh đi, anh sẽ tặng em một phần của hồi môn lớn, giống như gả con gái vậy.
- Ghét lắm, người ta yêu anh thôi, không muốn gả ai nữa, đừng nói bậy. Đường Tiểu Ai đưa tay bịt miệng Từ Hải Sinh:
- Được, được, không nói nữa, tặng em cái này. Từ Hải Sinh như biểu diễn ma pháp, biến ra trong tay một cái vòng kim cương rực rỡ.
- Oa. Đường Tiểu Ái mắt đầy si mê, sáng long lanh như những viên kim cương kia vậy.
Từ Hải Sinh mỉm cười: - Nào, để anh đeo cho em.
Đường Tiểu Ái đứng dậy vén mái tóc đen dày bóng mượt lên, Từ Hải Sinh đeo dây chuyển lên cổ, chiếc dây chuyền này vừa vặn buông tới vòm ngực, giống giọt sương long lanh giữa màu hè nóng nực, dễ dàng đem khí chất Đường Tiểu Ái tăng thêm ba phần.
Đứng soi mình trước gương một lúc, Đường Tiểu Ái như con chim én nhỏ gieo mình vào lòng Từ Hải Sinh: - Anh Sinh, em yêu anh suốt đời.
- Vậy cả đời hãy làm Tiểu Ái của anh. Từ Hải Sinh cười, nhưng chẳng hề có chút si mê nào, ngược lại nụ cười còn mang chút vẻ nhạo báng...
***** *****
- Trước tiên cho hai con cá nướng, một đĩa thịt dê thái mỏng, hai chục *** bia. Trương Thắng gọi món xong, cười với Lạc Phi: - Sao, thơm không?
Quán đồ nướng này ở bên đường, nướng bằng bếp than, đầu tháng 10, thời tiết se se lạnh, có cái bếp nhỏ bên cạnh, rất dễ chịu, quán chật kín khách, khói lượn lờ bao phủ khắp toàn thân.
Lạc Phi khóe miệng co giật: - Anh định khao em ở đây à?
- Ừ, khách sạn lớn chỉ được cái phô trương màu mè thôi, muốn ăn ngon phải tới các quán nhỏ. Nếu không phải bạn bè thật sự, anh không dẫn tới đây đâu, vinh hạnh không?
Lạc Phi bộ dạng bị y đánh bại, gục đầu nói: - Vâng, vinh hạnh cực kỳ.
Trương Thắng cười phá lên vui vẻ.
Lạc Phi cũng không phải chỉ thích tới nhà hàng sang trọng, tính cô tùy tiện thoải mái, nhưng dù sao vẫn là nữ giới, mà là cái chỗ này Trương Thắng mời mấy nam nhân tới uống bia tán gẫu không sao, mời một cô gái có hơi... Nhìn xem ở kia có tên đầu bếp béo ú mình trần trùng trục đang quay nguyên con dê, thật là tí nữa về không biết tắm gội bao nhiêu mới hết mùi.
Nhưng phải thừa nhận là cực ngon, vả lại trong không khí như thế, ăn uống cũng thoải mái, không cần ý tứ gì cả, tới *** bia thứ ba vào bụng, Lạc Phi bắt đầu có vài phần say, nói tía lia.
Đồ nướng nóng hổi, cùng bia lạnh, đúng là tuyệt phối, hai người ăn no căng bụng mà hết có 57 đồng, trả tiền xong, Trương Thắng nói: - Hôm nay vui chứ, để anh đưa em về nhà.
- Không cần đâu, mới 7 giờ, trời còn sáng, em tự về được, đâu phải trẻ con.
- Làm gì có ai mời một cô gái đi ăn lại để người ta về một mình chứ, nhà em ở đâu, để anh bắt taxi.
- Không cần, nhà em
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền