Chương 200: Cờ bạc đãi tay mới (2)
Mấy đại hộ tụ tập với nhau tán gẫu, Trương Thắng thì đi vòng qua chỗ Nghiêm Phong, kéo ghế ngồi xuống, nhìn màn hình thốt lên: - Hả? Kim Ngưu?
- Sao mà ngạc nhiên thế?
Trương Thắng thắc mắc: - Anh hứng thú với nó hay là đã mua rồi?
- Tôi đang muốn mua đây.
Trương Thắng nghe thế vỗ vai hắn bốp một cái, cười gian như trộm: - Tôi cũng đang định mua, người ta bỏ thì ta mua, người ta mua thì ta bỏ, tôi vốn nghĩ tin tức truyền khắp nơi như thế thì nó hết rồi, nhưng bây giờ lại thấy nhất định nó ăn lớn.
Nghiêm Phong gật gù: - Không mù quáng theo số đông, vậy là anh thành công được một nửa rồi đấy. Nhìn vào thanh thế lớn mà nó tạo ra ban đầu, tôi cho rằng Kim Ngưu không đơn giản ra đi không kèn không trống vậy đâu, sau Tết Tây, tôi nghĩ họ sẽ lại đẩy nó lên.
Trương Thắng trầm tư nhìn những đại hộ đang thao thao bất tuyệt, hỏi nhỏ: - Bọn họ đều là người có kinh nghiệm, vì sao không nhìn ra điểm này? Chúng ta liệu có nghĩ quá phức tạp không? Có lẽ nhà cái cũng đang vội xuất hàng.
- Không đâu. Nghiêm Phong nói chém đinh chặt sắt: - Tôi theo dõi rất sát lượng giao dịch thành công, những người kia nối nhau bán ra, nhưng mức độ suy giảm và lượng giao dịch rõ ràng cho thấy, nhà cái vẫn chưa đi, nhà cái có thể làm giả ở ở Candlestick chart, nhưng không thể làm giả cả ở Candlestick chart lẫn đồ thị giá bình quân. Những người kia không nhìn ra vì ngay từ đầu bọn họ đã bị lún vào trong cục diện người ta bày ra, không thể nhìn vấn đề ở góc độ khách quan nữa, đó là ảnh hưởng của tâm lý và lợi ích sát sườn.
Hai người đang thảo luận, đột nhiên thấy Ôn Nhã cầm điện thoại chạy vội vàng ra ngoài, giọng cấp bách hốt hoảng: - Khi nào? Thương thế có nặng không?
- Có lẽ là người nhà bị bệnh vào viện rồi. Nghiêm Phong thở dài:
Lạc Phi thấy Ôn Nhã đi quá gấp, bàn làm việc vẫn để nguyên, liền đi tới dọn dẹp, một lát sau lén la lén lút quay về, ghé sát tai Trương Thắng, nói nhỏ: - Chị ấy đi quá vội, còn chưa kịp tắt máy vi tính.
Nhìn bộ dạng khẩn trương của Lạc Phi, Trương Thắng bất giác bị ảnh hưởng: - Vậy em thấy cái gì?
- Em nói với anh thôi nhé, đừng nói ra ngoài.
Trương Thắng gật đầu cái rụp: - Anh biết, Phi Phi tốt với anh nhất mà, mau nói đi.
Lạc Phi đỏ mặt, lườm y một cái: - Chị ấy có hơn 10 triệu cổ phiếu của...
Trương Thắng nghe tới mã cổ phiếu đó thì giật mình, trầm ngâm một lúc cười: - Anh biết rồi, cám ơn em, đừng nói với ai nữa, giám đốc Lưu mà biết em tiết lộ bí mật của khách hàng là bị đuổi việc đấy.
- Xí, sao trước khi em nói với anh, anh không nói thế đi, bát cơm của em, em tự biết giữ. Lạc Phi chun mũi về chỗ, một lúc sau lại tò mò rón rèn đi sau lưng Trương Thắng, thấy y nghiên cứu Kim Ngưu chứ không phải là cổ phiếu mình nói, hỏi: - Chị ấy chơi cổ phiếu chưa bao giờ thua, sao anh không theo.
- Vì anh không giao vận mệnh mình vào tay người khác. Trương Thắng được Từ Hải Sinh dạy cho bài học nhớ đời: - Đó là chuyện đáng sợ, anh thà tin vào bản thân.
***** *****
Sau Tết Tây nửa tháng, hội đồng quản trị Kim Ngưu tuyên bố tin tức có điều chỉnh trọng đại, lúc này Trương Thắng và Nghiêm Phong liên tục mua vào với lượng nhỏ.
- Đáp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền