ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 208. Chuyện cả đời

Chương 208: Chuyện cả đời

Từ đầu năm cổ phiếu tăng đều đặn ổn định, người chơi cổ phiếu đông lên, nhưng trong đại sảnh không có cái không khí khẩn trương kích thích nữa.

Trương Thắng đi dạo một vòng quanh đại sảnh, không thấy có gì đáng chú ý, định về thì nhìn thấy một người mặc áo thun không tay, cổ đeo dây chuyền vàng to, ngực xăm đầu sói hết sức sống động, mồm ngậm điếu thuốc, tàn đã cháy một đoạn dài mà vẫn không biết, Trương Thắng nhớ các huynh đệ trong trại, hứng thú đi tới hỏi: - Người anh em, mua cổ phiếu nào thế?

- Mua cái gì, tôi đúng là trời sinh xui xẻo, cả đống thứ ngày ngày lên giá, vậy mà tôi mua cái nào lỗ cái đó, đúng là tà môn. Người đó lừ mắt với Trương Thắng: - Hỏi làm gì? Cũng muốn mất tiền chung à?

Trương Thắng nhún vai, đang định đi thì gặp giám đốc Lưu, hai người đứng lại hàn huyên một lúc. Đợi giám đốc Lưu đi rồi, người kia sán tới: - Hì, huynh đệ, giám đốc nơi này cũng khách khí với cậu như thế, chắc có hạng lắm hả, thứ lỗi có mắt không thấy núi Thái Sơn, cậu đừng chấp nhé, tôi là người mới tên Tân Nhất Phong, giúp tôi chọn một cái đi.

Người này đúng là không biết khách sáo, Trương Thắng hôm nay tâm trạng tốt, hỏi: - Vậy anh vốn mua cái nào?

- Tôi mua Hải Hồng, sau đó qua Thế Kỷ, mấy ngày trước mua vào thực nghiệp Giang Châu.

Trương Thắng chúc mừng: - A không tệ, nhất là Hải Hồng vừa rồi có gần một tuần tăng điểm, anh kiếm được bao nhiêu?

- Kiếm cái đ... lỗ hết. Tân Nhất Phong tức tối văng tục:

- Làm sao mà lỗ được? Anh mua vào bao tiền?

Nghe Tân Nhất Phong báo ra giá, Trương Thắng cứng họng, người này là cực phẩm, toàn đuổi theo người ta mua vào lúc cao nhất, rồi ôm cái bánh cuối cùng, đúng là hảo hán lục lâm không màng danh lợi.

- Khụ, không phải tôi đả kích anh, chứ anh không nên bước chân vào lĩnh vực này.

Tân Nhất Phong vỗ đùi: - Giờ tôi biết rồi, nhưng tôi không cam tâm, kiếm tiền đâu phải dễ, toàn là dùng máu mồ hôi đánh giết mà được, không cam tâm... huynh đệ, chọn giúp cái.

- Được. Trương Thắng hồi xưa không thích người thô tục vậy đâu, nhưng giờ y cảm thấy thân thiết, khoác vai hắn, chỉ bảng điện tử: - Lần này muốn hồi vốn bỏ đi thì mua cổ phiếu công nghệ Thâm Quyến.

- Bao giờ mua?

- Bây giờ!

- Bao giờ bán?

- Hồi đủ vốn thì bán, tăng 30% hẳn đủ cho anh rồi.

Tân Nhất Phong chà chà tay: - Hà hà, tới lúc đó tôi lại mua tiếp thì kiếm được bao nhiêu?

Trương Thắng vỗ mặt, quả nhiên đúng như người xưa nói, kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng hận, nói xong tin tức này liền đi, đôi khi nổi lòng từ bi, rất có khoái cảm làm anh hùng hảo hán gặp chuyện bất bình tương trợ, đương nhiên hưởng thụ xa xỉ đó cần người có tư cách, bây giờ y là vị vua trẻ trong giới tài chính đông bắc, thậm chí tự do thao túng hỉ nộ ái lạc một số nhà đầu tư rồi.

Hôm sau là cuối tuần Trương Thắng lái xe về nhà.

Con gái Trương Thanh đã hơn một tuổi, có thể đem gửi nhà trẻ, nên hai vợ chồng hắn chuyển về nhà mình, vậy là căn nhà cũ chỉ còn đôi vợ chồng già, Trương Thắng vì thế chăm về nhà hơn, cứ tới cuối tuần mà không có chuyện gì khẩn yếu là nhất định sẽ về nhà với cha mẹ.

Còn cha mẹ y cứ cuối tuần lại gói sủi cảo ăn, đây là thói quen nhiều năm, dù bây giờ kinh tế hơn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip