Chương 213: Bám sát (1)
- Anh Văn, trông anh vẫn thật tinh thần.
Anh Văn cười, ngồi xuống ghế, nhận điếu thuốc là Trương Thắng đưa tới, mỉm cười: - Gặp phải khó khăn gì?
Trước mặt một người như anh Văn, không cần quanh co, Trương Thắng cẩn thận ghé đầu tới, nói nhỏ: - Anh Văn, tôi có người bạn gặp phiền toái, muốn giúp anh ấy chạy trốn. Cho nên tới đây mong được anh chỉ cho một con đường sáng.
Anh Văn chợt cười ha hả: - A Thắng, cậu giỏi kể chuyện cười lắm đấy có biết không, cậu đi tìm một người ngồi tù giúp một người ở ngoài chạy chốn, tôi mà có đường này đã cao chạy xa bay rồi.
Trương Thắng lắc đầu: - Đường có lớn có nhỏ, rồng không thoát được, chuột thì có thể.
Anh Văn nghe Trương Thắng khéo léo tâng bốc mình, không biết nên vui hay không, ngẫm nghĩ hồi lâu, tay nhịp nhịp trên bàn: - Nói ra nghe xem, rốt cuộc là ai, khiến cậu tốn công như vậy.
- Là Chân ca, chắc anh còn nhớ, từng là lão đại trong phòng tôi, giúp tôi đỡ một dao của Lão Đao. Anh ta còn nửa năm nữa là ra tù rồi... Đột nhiên lại giết người rồi cướp súng vượt ngục.
- Giết người? Anh Văn nhíu mày, mặt trầm xuống: - Một phạm nhân đang thi hành án còn giết người, cậu có ngày hôm nay không dễ, sao còn dính líu tới ngoại người này?
Trương Thắng cười khổ: - Anh ấy từng cứu mạng tôi.
Anh Văn tức giận: - Thế thì sao, cậu quá cảm tính, đó là tên tội phạm, dù cậu không giúp loại người đó cũng chẳng có gì là trái đạo lý hay lương tâm hết, không ai trách cậu.
- Vài năm trước tôi sẽ tán đồng với anh điều này, anh không biết, hồi đó đọc báo xem TV, tôi chửi tham quan, chửi tội phạm, lúc mới vào đây tôi còn thấy nhục nhã khi phải chung phòng với bọn chúng. Rồi nhiều chuyện xảy ra ở nơi này, tôi thay đổi, không còn quá coi nặng chuyện thị phi nữa, tôi không quan tâm một người sang hay hèn, nam hay nữ, tốt hay xấu, ai đối xử tốt với tôi, tôi sẽ đối xử tốt với người đó, đơn giản vậy thôi. Trương Thắng lắc đầu: - Nói tới đạo lý, tôi có mười cái miệng cũng không nói lại anh, nếu anh không giúp, tôi sẽ tìm cách khác vậy. Nói rồi cầm túi dưới chân, đặt lên bàn: - Trong này có xì gà cực phẩm quấn thủ công và trà Long Tỉnh, chút tâm ý của tôi thôi. Anh Văn, tôi biết anh muốn tốt cho tốt, tôi không trách anh, đáng lẽ ở lại trò chuyện với anh nhiều hơn, nhưng chuyện khẩn yếu tôi phải đi đây...
- Cậu không sợ vào tù lần nữa à?
- Tôi sợ chứ, nếu không giúp thì lương tâm không yên, giúp cũng không yên. Vậy thà làm còn hơn là không làm. Trương Thắng nói xong đứng dậy:
- Khoan. Anh Văn lắc đầu thở dài: - Cậu cam tâm tình nguyện, tôi cũng chẳng muốn làm kẻ ác. Hãy tới chợ đường số chín, tìm một người bán thủy sản tên La Phong Thôi, hắn ta sẽ có cách, người này tin được, không cần giấu hắn.
Trương Thắng chắp tay: - Cám ơn anh Văn.
- Không cần cám ơn, tôi đợi cậu lại vào đây làm bạn với tôi, đang buồn, ha ha ha. Anh Văn cười lớn bỏ đi:
***** *****
Trương Thắng đi tới chợ ở đường số 9, nơi này nhốn nháo lộn xộn, nước bẩn chảy lênh láng, chẳng được trật tự như cái chợ của Chung Tình, có điều hôm nay y tới đây chẳng phải để khảo sát kinh doanh, hỏi một người bán cá: - Anh cho hỏi, La Phong Thôi bán hàng chỗ nào?
- La Phong Thôi? Bán gì, chưa nghe thấy bao
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền