ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 216. Mèo vờn chuột

Chương 216: Mèo vờn chuột

- Hả? Tôi … thích … anh … á? Tần Nhược Nam thấy đầu óc hơi thiếu ô xi, khẩn trưởng nửa ngày, không ngờ Trương Thắng nghĩ như vậy, làm cô dở khóc dở cười lắp bắp: - Anh... Anh thật là, anh nghĩ mình là ai vậy hả? Anh tự yêu bản thân quá mức rồi đấy, ai thích anh chứ?

Trương Thắng nhìn cô không chớp: - Vậy cô theo tôi suốt cả buổi tối làm gì, thậm chí còn lấy cả thân phận cảnh sát ra để được vào đây.

- Tôi, tôi... Tần Nhược Nam lúc này không coi Trương Thắng là hiềm nghi nữa, bỏ đi lập trường cảnh sát đói diện với tội phạm tức thì rơi vào thế yếu:

Trương Thắng cười vui vẻ, đưa ngón chỏ ra nâng chiếc cằm xinh xinh của Tần Nhược Nam: - Cô cảnh sát của tôi, thực ra... tôi cũng rất thích cô.

Tần Nhược Nam thoáng tức giận, hất tay y ra: - Đồ thần kinh, không thèm để ý tới anh. Rồi hầm hầm bỏ đi.

- Đừng. Trương Thắng xoay người cực nhanh nắm lấy cổ tay Tần Nhược Nam, ánh mắt chứa đần chân tình tha thiết, giọng ôn nhu hết mực: - Anh biết, anh không nên nói, nhưng... anh muốn em biết, anh rất thích em, cho anh được theo đuổi em, được không?

- Hả? Tần Nhược Nam mắt mở thật to, tim đập gia tốc, mình vốn theo dõi mục tiêu định bắt phạm nhân bỏ trốn, sao, sao lại thành bị người ta tỏ tình thế?

Từng là người bạn tri kỷ trao đổi với nhau bí mật chạm tới tâm linh, từng là ân nhân cứu cuộc đời cô, từng là nghi phạm có cuộc tái ngộ ly kỳ ở trong tù ly kỳ, rồi những ngày tháng đấu khẩu với nhau, với cô gái đa sầu đa cảm, thích chuyện lãng mạn như Tần Nhược Nam, những tình cảm đó từng chút từng chút một đó như từng con suối được tích đầy nước nhưng bị ngăn cản bởi con đập, bây giờ đối diện với lời tỏ tình của Trương Thắng, tất cả tình cảm phức tạp kia trỗi dậy cùng đổ vào cái hồ lớn, lẫn lộn với nhau.

Cô hoảng hốt đến không biết phải từ chối ra sao, đôi mắt biết nói đem sự dao động trong lòng thể hiện hết ra ngoài.

Trương Thắng cười thầm, trong lòng có khoái cảm của trò mèo vờn chuột, ban đầu y vốn chỉ định cầm chân Tần Nhược Nam, tranh thủ thời gian cho Chân lão đại rời đi. Hơn nữa, trêu ghẹo một kẻ truy bắt xinh đẹp, cũng rất hưởng thụ, bản thân lún sâu vào vở kịch do mình dựng lên.

- Lúc trong tù nhìn thấy em, trong lòng anh lúc nào cũng chứa đầy từng ánh mặt, từng cái nhíu mày của em. Khi đó anh là phạm nhân, bị người ta coi như con vật mặc sức hành hạ, lúc đó như mùa đông tăm tối, ánh mắt em là hơi ấm duy nhất giúp anh chống đỡ được, cô cảnh sát của anh, từ lúc đó anh đã yêu em rồi.

- Tôi... Tôi.. Mấy năm làm cảnh sát Tần Nhược Nam đã bao giờ cô đối diện với hoàn cảnh thế này, thậm chí chưa bao giờ nghe tới:

Trương Thắng tiếp tục dụng giọng điệu ngọt tới sún răng đó nói: - Em biết không, khi đó lòng anh là vùng đất chết, anh đã không còn thấy thương tâm anh thống khổ nữa, cho tới khi gặp em, em không thấy đó là duyên phận của chúng ta sao? Lúc đó hai mắt anh đã mờ, toàn thân kiệt quệ, chỉ nghe được giọng nói của em, cảm nhận được trái tim ấm áp của em. Anh yêu em, nhưng không cách nào nói ra, cẩn thận che dấu nó, anh rất muốn bày tỏ lòng mình, nhưng anh có tư cách đó không? Em xuất hiện trong giấc mơ của anh cả nghìn lần, giọng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip