Chương 218: Cô gái tốt không nên bỏ qua (1)
- Mau lên, mau lên, đúng 10 giờ xuất phát. Bến xe hàng Thịnh Thông, La Đại Pháo chỉ huy người vận chuyển hàng lên xe.
- Cám ơn anh La, ơn này ắt có ngày báo đáp. Chân Tử Minh chắp tay nói:
- Đừng rườm lời nữa, tiền và CMT đều có sẵn trong tùi đấy, trong đó thì nhầm cho thuộc tên mới đi, rời tỉnh thành rồi sẽ mở cửa cho anh hít thở không khí, giờ cố chịu đựng chút.
- Ha ha có là gì mà phải chịu. Chân Tử Minh cười lớn, nhảy vào một cái hòm lớn, đắp chăn lên người, có một cái ống từ trong thò ra một chút, vừa nằm xuống liền có đá lạnh đổ rào rào lên người, tiếp đó là mùi tanh tưởi lởm giọng, một đống cua chất lên trên.
Kiểm tra không thấy có sơ hở nào, La Đại Pháo gọi một hán tử tới dặn dò hắn mấy câu, vỗ vai hắn, đạp xe bỏ đi.
Đồn cảnh sát khu Thịnh Thông, lúc hơn 11 giờ, bỗng nhiên trước đồn cảnh sát có một cái vỏ ***, không biết đứa uống hết nào bỏ lại, thuận chân đá cho một cái, không ngờ bên trong rơi ra một khẩu súng, vội nhặt lấy đem đi báo cáo.
Qua một phen kiểm tra, xác nhận đây là khẩu súng bị lấy ở trại cải tạo, tám viên đạn còn nguyên, tin tức truyền ra, các lãnh đạo thở phào.
Bọn tội phạm chém giết nhau trong tù chẳng ai thèm bận tâm, năm nào chả có vài đứa cặn bã chết, bọn họ sợ là sợ tên này chó cùng rứt dậu, cầm súng làm thêm vài vụ án mạng nữa, như thế thì kinh động tới cả bộ công an rồi, lãnh đạo tỉnh cũng phải kiểm điểm, không khéo dẫn tới tổng thanh tra toàn diện trại giam thì khối người liên lụy, giờ đã tìm thấy súng, chỉ còn tìm tên tội phạm nữa thôi, như vậy thành vụ án bình thường, gánh nặng giảm đi không ít.
Đêm hôm đó Trương Thắng không về nhà, y nhốt mình trong phòng bao, lặng lẽ hút thuốc, bật màn hình nhìn cảnh cuồng hoan ở tầng 3, càng về đêm càng dữ dội, tắt âm thanh, như xem kịch câm.
Chân Tử Minh có thuận lợi thoát thân được hay không không rõ, mai y sẽ về văn phòng hay bị bắt tới đồn, y cũng không rõ. Lúc này y không thể liên hệ với bất kỳ người nào có thể gây ra hiềm nghi, lặng lẽ chờ đợi ở nơi cực kỳ huyên náo mà tĩnh mịch này.
Ông chủ Tạ nghe nhân viên kể nữ nhân kia mặt đỏ rực chạy khỏi phòng bao, quần áo thì xộc xệch, lòng không yên, lén chạy tới nhìn mấy lần, thấy Trương Thắng ngồi đó, tâm thần hoảng hốt, vì chột dạ nên không hỏi gì, bảo người pha ấm trà mang lên cho y.
" Chắc đưa vợ bạn lên giường rồi đâm ra áy náy đây mà."
Trời sáng, Trương Thắng từ bên trong đi ra, trông vẻ mặt tự nhiên như không có chuyện gì, ông chủ Tạ toát mồ hôi trộm.
- Này, mọi người có để ý không, ông chủ hôm nay thi thoảng lại thất thần, như có tâm sự gì đó. Lạc Phi đem tài liệu cho Trương Thắng đi ra, lén công bố phát hiện của mình.
Lưu Hồng Bân bỏ báo chứng khoán xuống, ngáp: - Còn cần cô nói sao, tôi phát hiện lâu rồi, không bảo chúng tôi báo cáo, cũng không xuống đại sảnh đi dạo. Nam nhân tâm sự trùng trùng như thế chỉ vì ba thứ, tiền, quyền và nữ nhân, cô đoán cái nào.
Lạc Phi bĩu môi nhăn mặt: - Đầu óc các anh không còn thứ gì khác hay ho hơn nữa à? Thật thô bỉ.
- Phương nam đang mưa to, chỉ e lại sắp có lũ lớn... Ài. Thân Trai Lương đột
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền