Chương 224: Lời đề nghị bất ngờ
Năm mới tới, nhìn xu thế thị trường ngày càng nguy hiểm, cả Lão Nhạc luôn đứng đầu phòng đại hộ cũng bi quan, khỏi nói tới không khí phòng đại hộ lúc đó thế nào, ngược lại trong văn phòng công tác Trương thị là không khí hân hoan, toàn bộ nhân viên cuối năm đều được đích thân ông chủ phát cho phong bao dầy, làm việc càng tinh thần trăm lần.
Trương Thắng rút ra 38 triệu khỏi tài khoản chứng khoán chuyển vào ngân hàng, đó là một nửa số tài sản của y, sau đó cầm tấm thẻ vàng tới trại giam.
Vừa thấy anh Văn tinh thần khỏe khoắn đi vào, Trương Thắng hưng phấn đứng dậy nói ngay: - Anh Văn, tôi đủ tiền trả cho anh rồi.
Anh Văn thong thả ngồi xuống: - Cậu đúng là cái máy kiếm tiền, cơ mà đừng quá đắc ý, tài chính càng lớn, phát định chiến dịch càng quy mô, chu kỳ tài chính xuất nhập sẽ càng dài, nguy cơ thất bại sẽ xuất hiện bất kỳ lúc nào. Điều này giống như khác biệt giống quân chính quy giao chiến và đánh đột kích, khi có tổn thất là không phải đùa.
- Cám ơn anh Văn chỉ điểm. Trương Thắng vẫn hớn hở đưa tới cái thẻ vàng: - Anh Văn, trong này có 38 triệu, anh chỉ định một người, tôi sẽ gửi tiền tới.
Anh Văn nhìn y hổi lâu, đột nhiên cười: - Số tiền này dùng làm của hồi môn cho con gái tôi vậy.
- Anh có con gái? Trương Thắng lần đầu nghe tới chuyện này, cơ mà chẳng phải chuyện lạ: - Tiền của anh, do anh quyết, có điều thứ cho tôi nhiều lời, anh không cần để lại cho người nhà sao?
- Không sao, tôi tin con rể mình.
Trương Thắng biết anh Văn là người làm việc thận trọng, không dễ tin người khác, nếu nói thế, y không ý kiến nữa: - Vâng, vậy con rể anh tên là gì, ở đâu, tôi sẽ liên hệ với anh ta.
Anh Văn mân mê cái thẻ một lúc, tiện tay ném lại cho Trương Thắng: - Không phải ngay trước mặt đây sao?
- Dạ? Trương Thắng ngó quanh, nghĩ là mình nghe nhầm: - Anh vừa nói gì ạ.
Anh Văn hơi chồm người tới: - Thắng, có câu thỏ khôn đào tổ ba hang, tài sản của tôi há để cảnh sát muốn tìm là được? Nếu tôi không có giá trị, bọn họ có để tôi ung dung tự tại như vậy không? Đáng tiếc, tất cả ai tôi có thể ủy thác đều bị họ giám sát. Tôi có số tiền khổng lồ mà không dùng được.
Trương Thắng gật đầu, ngay từ lần tìm thấy số tiền kia ở Ôn Châu, y đã linh cảm anh Văn quyết không chỉ dấu đi chừng đó.
- Mấy năm qua tôi luôn tính kế thoát thân, nhưng không thành. Cả đời này tôi hết cơ hội rồi, nên tôi muốn tìm một người có thể phó thác, thay tôi nắm giữ số tiền này. Vừa vặn tôi gặp được cậu...
Trương Thắng sững sờ nhìn anh Văn, hiểu ra lúc nãy mình không nghe nhầm, được anh Văn tin tưởng thậm chí đánh giá cao như vậy, y không khỏi kiêu ngạo, nhưng chuyện này quá bất ngờ, quá hoang đường, tức cười nói: - Anh Văn, anh đùa gì thế, vả lại tôi có bạn gái rồi.
- Yêu mỹ nhân không yêu giang sơn là tên ngốc, không có giang sơn trong tay, giữ sao được mỹ nhân?
Trương Thắng nhìn thẳng anh Văn, xác nhận hắn không hề đùa, mà thoàn toàn nghiêm túc, vẫn thấy hoang mang: - Vừa rồi anh còn muốn tôi làm con rể, giờ lại dạy tôi chơi gái sao?
- Người chưa trải qua nữ sắc dụ hoặc, làm sao kháng cự được nó? Người không kháng cự nổi nữ sắc thì còn làm nổi chuyện gì to tát? Nam nhân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền