Chương 228: Báu vật vô giá
Trương Thắng và Chung Tình nhìn nhau, Chung Tình nghe Lão Hồ nói Trương Thắng phái người tới tìm mình, nên không nghĩ gì, không ngờ mới đi ra bị người ta đưa lên xe, cô biết mục đích của đối phương không ở mình mà ở Trương Thắng, vô cùng lo lắng nhìn y.
Do hôm nay chỉ làm việc ở chợ, nên Chung Tình không trang điểm, ăn mặc thêm phần tùy ý, nhưng vẫn xinh đẹp nao lòng người, một chiếc sơ mi màu sen hồng, chiếc quần jean xanh ngọc, tóc không búi lên mà tết thành bím để sau đầu, càng thêm phần tươi trẻ, hẳn do ý thức tuổi tác, nên hiện cô luôn ăn mặc theo xu hướng trẻ trung.
- Cô ấy ngày càng xinh đẹp phải không? Làm tôi nhớ thời tôi thấy cô ấy mới vào công ty, tươi trẻ mà cũng không thiếu phần quyến rũ, tôi mới nhìn lần đầu đã quyết tâm có bằng được rồi, vậy mà mất gần 2 năm mới thỏa nguyện. Từ Hải Sinh luôn quan sát ánh mắt Trương Thắng, cũng nhìn Chung Tình, tặc lưỡi: - Tình Nhi, gần đây em tập thể dục thẩm mỹ à? Chà chà, trước kia em chỉ thích nằm trên giường chẳng làm gì cả, ra mồ hôi một chút cũng không thích.
Cải hai vẫn nhìn nhau không bận tâm tới lời khiêu khích ông ta, Trương Thắng đáp lại bằng ánh mắt "yên tâm", rồi quay sang Từ Hải Sinh: - Trưởng giả đi trước.
Từ Hải Sinh bị lờ đi, thoáng giận, không khách sáo, "cộp" một tiếng, pháo đi đầu, Trương Thắng lấy mã ra đón.
Một công một thủ, vẫn như trước kia.
***** *****
- Hết rồi, hết rồi. Thân Trai Lương nhìn màn hình mặt vàng như nghệ:
Đổng Thư thì ngồi thất thần trên ghế từ trước, không đủ dũng khí nhìn diễn biến nữa.
Ngô Trung Hưng dọn dẹp đồ đạc, đầu cúi gằm: - Mọi người, tôi... tôi đi trước đây, đợi ông chủ về, nói hộ tôi một câu xin lỗi, tôi, tôi không còn mặt mũi nào nhìn anh ấy nữa.
- Lão Ngô, tôi tiễn anh... Đồng Thư hơi nghẹn giọng đứng lên, cô cũng muốn đi, nhưng Trương Thắng trước nay đối xử với cô rất tốt, cô muốn đi phải chào một tiếng, nhưng rất hiểu tâm trạng của Lão Ngô.
" Rắc!" Lạc Phi chẳng bận tâm không khí xung quanh như trong nhà tang lễ, cắn miếng chocolate ăn ngon lành, nhìn giá đã lên tới 63 đồng...
***** *****
- Ái chà, Thắng, lâu rồi không đánh cờ phải không? Từ Hải Sinh lắc đầu ăn mất con mã nằm vùng của Trương Thắng: - Chiêu mai phục này của cậu cũ rồi.
Trương Thắng lúc nhìn màn hình, lúc thì nhìn Chung Tình, khi thì cắn răng nghĩ nước cờ, lòng y đã loạn rồi, Từ Hải Sinh nhìn thế có chút mất hứng, thắng lợi dễ dàng thế này còn gì là thú vị.
Liếc nhìn qua màn hình, giá hơi tụt một chút, song vẫn vững vàng ở mức 62.3 đồng, Từ Hải Sinh nghiêm túc nói: - Thắng, thực tình tôi không muốn hại cậu, chỉ là trên đời có nhiều việc, dù là tôi cũng không thể làm gì được. Cậu thua rồi.
Cộp, Trương Thắng bị ăn mất tướng.
Con số trên màn hình ngừng thay đổi, cố định ở vị trí 62, đã ngừng giao dịch, đồng nghĩa với việc không chỉ thua cờ, y mất trắng rồi.
Trương Thắng đầu cúi gằm, không thấy vẻ mặt của y.
- Thắng, đã xảy ra chuyện gì? Chung Tình nãy giờ không dám quấy nhiễu tinh thần Trương Thắng, thấy ván cờ để kết thúc, gấp giọng hỏi:
Trương Thắng không đáp.
Từ Hải Sinh ngả người ra sau, vệ sĩ mở chai Louis 13 chuẩn bị sẵn, rót vào ly đưa cho ông ta: - Tiểu Tình, cậu ấy đã phá sản rồi, em hiểu không? Hết sạch rồi, toàn bộ số tiền cậu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền