ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 230. Con gái của anh Văn

Chương 230: Con gái của anh Văn

Cùng lúc đó ở gian phòng thẩm vấn ở trại giam số một, anh Văn cười ấm áp, giọng nói còn có phần "nịnh bợ" lấy lòng: - Phi Phi, trận này đánh xong rồi chứ?

- Vâng. Ngồi đối diện là cô gái ngồi vắt chân chữ ngũ, bỏ cái kính râm xuống, toét miệng cười, đó chính là Lạc Phi, "sai vặt" của Trương Thắng:

Những người đem cô tới đây không phải là đám du côn đòi nợ như phóng viên nghĩ, mà là người của anh Văn, còn thân phận thực sự của cô, nếu Trương Thắng mà biết không biết chấn động thế nào, vì cô là con gái độc nhất của anh Văn, tên thật là Chu Lạc Phi.

- Nói ra xem nào, đến cả cha, con cũng chẳng chịu kể gì cả, sáng nay cha đọc báo mới hay tin. Anh Văn nhin con gái cưng vờ giận: - Nữ nhi hướng ngoại, chỉ biết giúp chồng thôi, giờ coi cha là người ngoài rồi.

- Cha này... Lạc Phi hờn dỗi: - Nói linh tinh, ai đồng ý gả cho anh ấy, mà anh ấy có bạn gái rồi, mà có cho con cũng không thèm, anh ấy cái gì cũng tốt, mỗi tội quá lăng nhăng.

Có thiếu nữ nào không hoài xuân, Lạc Phi cũng từng tưởng tượng ra nửa kia của mình, đa phần toàn là tài tử điện ảnh đẹp trai, không có bóng dáng nào cụ thể. Mà dù mạnh miệng ra sao, cô cũng biết hôn nhân không do mình định đoạt.

Công bằng mà luận, tướng mạo hay tính cách Trương Thắng đều rất hợp ý cô, lại đoán trước được là đối tượng cha mình nhắm tới, trong lòng sao có thể không lưu lại chút dấu ấn nào.

Song Lạc Phi tích cách đặc biệt, rất ham vui, không hề có ý định mặc áo cưới, làm vợ người ta sớm như vậy. Hơn nữa cô ngầm chú ý, biết Trương Thắng có ít nhất 3 nữ nhân, nếu kết hôn rồi mới biết thì coi như bút sa gà chết, cắn răng mà chịu đi, giờ biết trước thế rồi còn đồng ý, cô rẻ rúng thế sao?

Cha cô thần thông quảng đại, nhưng sinh ra từ cục đá, không hiểu mấy chuyện này.

- Nam nhân tới mức độ đó, nữ nhân nào còn mong muốn y giữ thân như ngọc, đều thiếu thực tế, ngốc nghếch. Không phải cha cổ súy cho chuyện nam nhân lăng nhăng, nhưng thực tế là vậy, đây là xã hội nam quyền, là nữ nhân thông minh thì không nên làm chuyện châu chấu đá xe đó. Chỉ cần thân phận là của con, nam nhân ở ngoài thi thoảng chơi bời chút, cũng như đánh bạc, uống rượu, có gì to tát đâu.

Lạc Phi lườm anh Văn một cái: - Mẹ không nói ra, nhưng thấy cha bên ngoài chơi bời đàng điếm, mẹ có vui được không? Cha nói đúng, nam nhân phong lưu, xã hội trọng nam khinh nữ, nhưng nam nhân tốt không nên làm nữ nhân của mình buồn.... Thôi, chả tranh luận cái chủ đề nhàm chán này với cha, cha muốn biết chuyện anh ấy à?

- Con còn hỏi, cha hỏi con bao nhiêu lần rồi? Con có chịu nói đâu.

- Cha phải có lương tâm nghề nghiệp chứ? Con nhận lương làm việc cho người ta mà. Lạc Phi hậm hực cho tay vào túi vốn là mang cho cha mình, lấy một túi kẹo, bóc cái cho vào mồm ngậm: - Anh ấy đang hợp tác với Cận Tại Tiếu, ông chủ của Đầu tư Doanh Thắng.

Anh Văn chống cằm suy nghĩ: - Cận Tại Tiếu? Nghe quen quen.

- Thì cái lần sinh nhật cha ở Thượng Hải, năm gì đó, ông ta tặng cha con trâu vàng.

Anh Văn ồ một tiếng, khẽ vỗ trán: - À, cha nhớ rồi, ở trong này ít tiếp xúc nên nhiều chuyện không nhớ, có phải là tên béo lúc tặng quà đi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip