Chương 239: Người bạn tới từ phương xa (1)
- Ông chủ. Thấy Trương Thắng đi ra, Lạc Phi kêu thảm chạy tới kéo ống tay y:
Trương Thắng hoảng sợ: - Làm sao thế?
Lạc Phi dùng đôi mắt to tội nghiệp nhìn y: - Em thấy trên bàn có mấy chip, giám đốc La nói không bằng chơi đợi anh, kết quả là thua hết rồi.
Cô nhóc này làm mình hết hồn chứ, Trương Thắng gõ trán Lạc Phi: - Thua rồi thì thôi, chúng ta về.
Lạc Phi vẫn không dám nhìn y, lắp bắp nói: - Nhưng em không cam tâm... Muốn gỡ lại, thế là thua thêm.
- Thêm bao nhiêu?
- 2.4 triệu. Lạc Phi vừa nói vừa len lén nhìn y:
- Số tiền này anh trả, nhưng chỉ được một lần thôi. Trương Thắng giọng có chút khô khan:
- Anh, anh giận à? Lạc Phi nắm ống tay áo y, sợ hãi hỏi: - Em, em sẽ làm việc trả tiền cho anh.
- Phi Phi, anh giận không phải vì mất tiền, anh tới đây là có mục đích, cho dù thuần túy vì đánh bạc, em không được học.
"Không sợ anh thắng, chỉ sợ anh không chơi"
, đó là bí kip mê hoặc người khác của sòng bạc. Một cô gái trẻ mà mê mẩn thứ này cả đời coi như xong rồi. Nên bất kể em thắng hay thua đều không vui. Trương Thắng nghiêm mặt nói tới đó thấy khuôn mặt hờn hờn tủi tủi của Lạc Phi thì thở dài, xoa đầu cô: - Hết cách với em, định dọa em một lần cho em nhớ kỹ thôi, Lạc Phi trong mắt anh luôn là cô gái ngoan, anh không muốn em bị lạc lối.
“Ừm” Lạc Phi kêu một tiếng như mèo con, nép vào lòng Trương Thắng, cô từ nhỏ được gửi ra nước ngoài, sống độc lập, tiền không bao giờ thiếu, cái thiếu là phần quan tâm này.
… …
Trương Thắng về phòng vừa tắm rửa thay quần áo thoải mái xong thì có người gõ cửa, đi ra mở cửa liền thấy hai vệ sĩ đứng đó, theo sau là một nam tử rậm râu sâu mắt, múi lõ, có chút giống người Ngô Duy Nhĩ.
- Ngài Trương, vị này nói có việc quan trọng muốn gặp ngài. Vệ sĩ vừa báo cáo vừa ra hiệu đã kiểm tra, không có vũ khí:
Trương Thắng đưa tay mời: - Mời vào.
Người kia một tay đặt ở ngực cúi đầu thi lễ đi vào, hai vệ sĩ cũng đi theo, đứng sau Trương Thắng hai bước.
- Chào anh Trương. Người kia mỉm cười nói: - Tôi được phái tới đây mời anh, có một vị rất muốn làm quen với anh, mong được anh nể mặt.
- Anh là ai, và vị muốn gặp tôi là ai? Trương Thắng vừa hỏi vừa nghĩ, phía ông Hà hẹn y trả lời sau 24 giờ, như vậy không thể là người của họ, là ai biết y tới đây mà muốn gặp?
- Anh nhất định không muốn thân phận mình bị người khác biết, vị kia cũng thế. Có điều ông ấy có thiện chí, hơn nữa đây là cuộc gặp mặt có ích cho cả hai bên. Ông ấy là vị chủ nhà hiếu khách, sống cách đây không xa, ngay tầng này thôi. Nếu không phải sợ quá mạo muội thì đã chủ động tới đây bái phỏng.
Người sống trong tầng này đều là khách vip, sử dụng thang máy riêng, người bình thường căn bản không thể đi tới tầng này.
Nếu có người biết thân phận của mình, lại ở ngay sát nách, vậy mà mình lại chẳng biết gì về người ta, e rằng tối cũng khó ngủ yên, Trương Thắng không nén được tò mò, gật đầu: - Được, vậy chúng ta đi gặp ông ấy.
Người kia mỉm cười, cúi mình thật sâu thi lễ: - Tin rằng lần hội kiến này sẽ không làm anh thất vọng.
Trương Thắng dẫn hai vệ sĩ theo người thần bí kia
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền