Chương 242: Buổi bán đấu giá (2)
Ông chủ Cừu ngồi bên đoán ngay được ý nghĩa cái lắc đầu này, cười: - Cậu Trương, người này tuy chứ nghĩa ít, nhưng hành động có điều ảo diệu đấy.
- Ồ vậy à?
- Mấy món đồ đó đều là của ông ta, cậu cho rằng ông ta quyên ra, lại dùng giá cao mua lại chỉ để khoe khoang sao? Sai, sai lớn, ông ta nổi danh thích sưu tập, nhưng lại không biết chơi đồ cổ, sao lại tốn tiền vào nó như thế? Bình thường ông chủ Cừu tuyệt đối không nhiều lời tiết lộ bí mật của người khác, nhưng hiện giờ cần lấy lòng khách hàng lớn này: - Cậu xem, những thứ đó ông ta bỏ công đi tới vùng xa xôi nghèo khó trong dân gian kiếm về, đồ là thật, nhưng giá đảm bảo không cao đến thế. Ông ta làm vậy chủ yếu kiếm lấy giấy chứng nhận giá của phòng đấu giá thôi, nếu như sau này có người mua thì tốt, nếu không, chả sao, đem đi ngân hàng thế chấp, nên giá càng cao càng tốt...
Trương Thắng vỡ lẽ, đúng là sự thành công đều có nguyên do cả.
Do hôm nay bán đấu giá rất thành công, món đồ đưa ra đều có giá vượt dự tính, người chủ trì rất hưng phấn, dù giọng có hơi khàn vẫn lớn tiếng nói: - Tiếp theo bán đấu giá bốn món di sản cấp bảo vật quốc gia.
Phía dưới xì xầm, bảo vật quốc gia thì nhiều người trong đây có, song đem cả 4 món đi bán, không biết là ai?
- Bốn món này đều do anh Trương Thắng quyên góp, giờ xin mời anh Trương lên giảng giải cho chúng ta biết quá trình phát hiện bốn món bảo vật này.
Hiện giới phú hào bản địa còn ai không biết tới Trương Thắng, một ngôi sao mới của TTCK, một tay chơi mới nổi tiêu tiền không biết tiếc, nghe tới tên y không quá bất ngờ.
Chỉ có Lạc Phi là tròn mắt, cô không biết trước việc này.
- Chào các vị. Trương Thắng lên sân khấu, tự tin đối diện với đám đông: - Tôi không giới thiệu tên tuổi cùng giá trị nghệ thuật của bốn món đồ này nữa, tin rằng anh chủ trì đây tinh thông hơn tôi, còn bản thân thôi... Chỉ học đòi thôi.
Phía dưới có người vỗ tay, thời đó không ít người giàu có nhưng trình độ văn hóa thấp, cảm thấy đồng cảm.
- Bốn món đồ này tôi mua được rất ngẫu nhiên, thời gian trước tôi tới nước Đức, đi dạo chợ đồ cũ, vô tình thấy mấy món đồ Trung Quốc, trong đó có thanh kiếm khắc chữ Triện, tôi hỏi người bán, người Đức đó cũng không biết, chỉ biết là có trong nhà lâu rồi, nên mang đi bán. Tôi nghĩ nếu có kẻ làm đồ giả cũng không dại gì đi làm món đồ Trung Quốc phải không? Có thể bán cho ai được chứ?
Phía dưới cười nghiêng ngả, cái này không thể phủ nhận, đồng thời cũng hâm mộ y kiếm được bảo vật
- Thế là tôi bỏ 400 Mark ra mua thanh kiếm này, người Đức thấy bán được giá ngoài dự liệu, còn nói nhà mình có mấy món đồ phương đông nữa, một bức tranh, một cái đồng hồ và một đồ tư lụa. Trương Thắng hơi dừng lại một chút, nói thêm: - Trên đó thêu rồng... năm móng.
Phía dưới ồ lên, còn Lạc Phi há mồm, sau đó ôm mặt đau khổ:
" Cha mình trăm tình ngàn tình, chỉ không tính tới tên thô tục này thích vàng và bạc, tục không chịu nổi, với tranh ảnh và đồ cồ không hứng thú. Xem ra chẳng tới hai năm, số báu vật cha mình vất vả thu thấp được đều bị y bán sạch..."
- Các vị. Người bán đấu giá tiếp lời Trương Thắng: - Anh Trương Thắng vô tình mang về bốn bảo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền