Chương 247: Giáng sinh (1)
Trương Thắng không ngờ Lạc Phi cũng có một mặt yêu mị gợi cảm như thế, có lẽ mỗi cô gái đều là con búp bê hai mặt, chỉ là người ta có chịu đem bộ mặt khác của mình cho anh xem mà không thôi.
Khiêu vũ là thứ tốn thể lực, nhất là với người không có kỹ thuật càng dễ mất ức, nhảy theo nhip của Lạc Phi được một lúc đã ra mồ hôi, Trương Thắng xua tay: - Không chơi nữa, anh lên lầu nghỉ một chút.
- Em đi với anh. Lạc Phi cũng tận hưng rồi, hơi mệt, cùng y lui ra khỏi đám đông, lấy hai ly nước chanh đá.
Vừa lên tới tầng hai, Trương Thắng cởi cái mặt na Batman ra ném sang một bên, nới lỏng ca vát, Lạc Phi cũng kéo khóa bộ đồ Miêu nữ xuống một đoạn, để lộ ra xương quai xanh.
- Phi Phi, em gầy quá đấy, phải chú ý ăn đồ bồ dưỡng vào, đừng ăn chocola, kẹo mút...
- Ok, ok, em biết rồi, anh sắp giống cha em rồi đấy, mai em ăn thêm bữa, được chưa? Lạc Phi làm động tác van nài:
- Thế mới đúng, ngựa không có cỏ không béo.
- Ai là ngựa, anh ví dụ kiểu gì đấy?
Lúc này Giám đốc La đi lên, cười tủm tỉm nhìn bọn họ.
Trương Thắng cảm giác nụ cười của ông ta có ẩn ý, song không nghĩ nhiều, có thể ở dưới kia công ta vừa kiếm được em nào đó: - Giám đốc La, ngồi đi, sắp Tết Dương rồi, tôi chuẩn bị công bố chuyện tình cảm và hôn ước với cô Chu, ông xem, có nên an bài cô ấy xuất hiện trước mặt tôi không? Nếu hai chúng tôi chưa bao giờ cùng nhau xuất hiện trước công chúng, người ta không nghi ngờ à? Ngữ khí không che dấu sự ác cảm với cô gái kia.
Giám đốc La nhìn Lạc Phi, cố nén cười: - À, chuyện này, ha ha, mai, mai tôi gọi điện cho cô ấy, ừm...
- Giám đốc La, không cần ấp úng, Phi Phi như em gái tôi vậy, tuy tôi chưa nói với cô ấy, cũng không cần dấu cô ấy bất kỳ chuyện gì của tôi. Ông nghĩ sao nói vậy đi.
Miêu nữ Lạc Phi hai tay để lên gối, cười không lộ răng, ra vẻ thục nữ.
- Vậy, mai, tôi nhất định trao đổi với cô ấy.
- Ông bảo với cô ấy chú ý, đây không phải là chuyện có thể đối phó qua loa, chẳng may khiến người ta hoài nghi điều tra thì kế hoạch nguy ngay, từng chi tiết nhỏ đều phải chú trọng, tôi cần gặp mặt cô ấy trước để thảo luận thống nhất từng chi tiết...
- Vâng, vâng, tôi sẽ chuyển lời.
Giám đốc La đi rồi, Trương Thắng vẫn còn có chút bực bội, nhắc tới cô đại tiểu thư kênh kiệu kia là y mất hứng, đang định trêu chọc Lạc Phi vài câu cho vui thì thấy có điện thoại, nhìn số một cái, giọng điệu thay đổi 180 độ: - A lô, vợ yêu à.
- Thắng! Bên kia có tiếng cười rất vui vẻ của Tần Nhược Nam:
- Vợ ơi, năm nay không ở cùng em trong ngày Giáng Sinh rồi, em nhận được quá của anh chưa?
- Quà gì, em ở ngoài, chưa nhận được.
- À, anh quên, cứ tới cuối năm là em càng bận rộn.
- Hi hi, lần này không phải rồi, em đi Anh thăm Nhược Lan, đang chờ chuyển máy bay ở Hong Kong.
Nghe tới tên Nhược Lan làm Trương Thắng hơi chột dạ, chuyện này càng để lâu càng khó ăn nói, nhưng nghe tới đoạn sau liền hớn hở: - Em ở Hong Kong, sao không nói với anh trước?
- Nói làm gì, chuyển máy bay ở Hong Kong một đêm thôi mà, vả lại em đi cùng ông nội, anh dám tới, anh cẩn thận bị ông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền