Chương 251: Chị em
Nước biển trong văn vắt, bầu trời xanh thăm thẳm, bờ biển biến ảo, không gian yên bình, đất đai ngút ngàn, dù phối hợp kiểu gì, dù là nhìn góc độ gì, đây vẫn là phong cảnh tuyệt đẹp, đó là đảo Iona nằm phía đông bắc nước Anh.
Trên đảo chỉ có hơn 100 người sinh sống, mé đông ra rừng cây rậm rạp với nhiều loài động vật hoang dã, bãi biển chim chóc tụ tập, hải cẩu tụ thành đôi nằm trên bãi biển, vô cùng thích ý, đây chính là thiên đường.
Hai chị em Tần Nhược Nam mặc chiếc áo choàng Anh truyền thống màu gạo, ngồi ở ban công nghênh đón gió biển.
Tần Nhược Lan ngồi ở chiếc xe lăn điều khiển bằng điện tử, máy móc thay cho đôi chân cô, tuy cô không thể vận động, nhưng từng là một y tá, công tác vật lý trị liệu thực hiện rất tốt, đôi chân vẫn giữ được vóc dáng xưa, chưa bị teo đi, nhưng nếu không đứng lên được, đó sẽ là chuyện sớm muộn.
- Tiểu Lan, em ở đây đã hai năm, mọi người lại không thể tới thăm em thường xuyên, lần này chị tới đây có một điều quan trọng muốn hỏi, em nghĩ tới chuyện về nước chưa?
- Về nước ư? Tần Nhược Lan lẩm bẩm:
Cô trốn ra nước ngoài là để điều trị vết thương lòng, ai ngờ gặp phải tai nạn. Hai năm qua nếu cô học tập, làm việc, có vòng tròn xã giao riêng, chắc hẳn dần dần phai nhạt bóng dáng kia.
Nhưng hai năm làm bạn với cái xe lăn, lưu luyến cuộc sống hai chân khỏe mạnh, làm sao quên được nam nhân để lại vết thương cắt sâu vào tim như thế? Càng ngày bóng dáng đó càng khắc sâu vào tâm khảm.
Trước kia cô thương tâm mà đi, giờ vì kiêu ngạo mà không muốn về. Người đó vì không quên được bạn gái cũ nên không tiếp nhận cô, cô đi rồi, cũng muốn giữ lại hình ảnh hoàn mỹ nhất trong y, không muốn về với bộ dạng này.
- Tiểu Lan. Tần Nhược Nam bóp vai em gái: - Bên ngoài tốt đến mấy cũng không bằng nhà mình, Raymond tuy coi em là khách quý, nhưng hai bên không thân không thích, ở nhà người ta mãi không phải kế lâu dài.
- Hi hi, chị, chị nghĩ rằng em ở đây được người ta nuôi không sao? Em đâu vô dụng như thế, Raymond hay rời đảo nên không chăm lo được cho nó, hòn đảo nhỏ này do em quản lý đấy, trước kia anh ấy vì duy trì đất đai tổ tiên mà phải vay mượn, giờ chi phí hoàn toàn dựa vào thứ tự có trên đảo kiếm tiền, em là công thần. Em không ăn không ngồi rồi, chỉ có cái chân này không đi lại được thôi... Còn về nước, em làm được gì? Tần Nhược Lan cười buồn vô hạn: - Về rồi em chỉ là người tàn tật vô dụng:
Tần Nhược Nam ôm lấy đứa em gái cùng nhau lớn lên, nước mắt như mưa...
- Mùa đông ở đây rất đẹp, đa phần đều có nắng mặt trời, cỏ vẫn xanh mướt, hoa vẫn nở, nếu không phải nhìn thấy những chiếc lá vàng vốn phủ kín cây bắt đầu phiêu diêu theo gió thì chị không nhận ra đã là mùa đông đâu. Mùa đông, lại là một mùa đông nữa... Thời gian trôi qua thật nhanh. Tần Nhược Lan được chị đẩy xe lăn đi dạo, cô say sưa kể chuyện ở đây, giống như cư dân bản địa: - Chị em, ở kia có cái siêu thị, đó là siêu thị duy nhất trên đảo, do ông Bryan mở. Người sống trên đảo này đều từ thời tổ tiên, nên nhà nào cũng quen nhau. Đôi khi ông Bryan rời đảo hay đi câu cá, siêu thị vẫn mở như thường, mọi người mua hàng rồi để lại tiền trên quầy,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền