Chương 254: Mỹ nhân múa
Trương Thắng trở về biệt thự, vừa mở cửa phòng mình thì phòng bên cạnh cũng mở ra, Lạc Phi mặc một chiếc váy ngủ đen bằng lụa mềm mại, người có chút lảo đảo, mắt lờ đờ hỏi: - Anh đi đâu thế?
- Sao còn chưa ngủ? Trương Thắng nhíu mày, thấy cô má hồng hồng, đứng còn không vứng, đi tới gần ngửi ngửi, hơi nhăn mặt: - Em uống rượu à?
- Ừm. Lạc Phi cười khì khì: - Một mình... buồn, em tự rót tự uống, vài ly.
- Mau về ngủ đi, cần thận bị lạnh: Trương Thắng đẩy Lạc Phi trở lại phòng, mắng: - Em chưa bao giờ uống rượu, sao hôm nay lại uống thành thế này?
Lạc Phi ôm cánh tay y, cố chấp hỏi: - Anh trả lời đi, anh đi đâu?
- À, anh tới một hội sở, không có gì.
- Hội sở? Lạc Phi cười nhạt, vẻ mặt như cô vợ nhỏ ghen tuông: - Hội sở gì, nói thật dễ nghe... còn chẳng phải là cái chỗ chơi bời nam nữ đó.
Trương Thắng dở khóc dở cười: - Em đó, trẻ con hiểu cái, xem em đi, toàn thân toàn mùi rượu, tắm sớm còn đi ngủ, mai chúng ta còn tới Chanel quyết định phương án cuối cùng, rồi về Thâm Quyến.
- Không tắm, anh uống với em. Lạc Phi cầm tới chai rượu vang đã uống non nửa, rót hai ly: - Nào, cạn.
Lạc Phi ngồi xuống bên cạnh Trương Thắng, váy cuốn lên, lộ ra cặp đùi trắng trẻo, thậm chí cả mép quần lót cũng phơi bày trước mắt, Trương Thắng phải dời ánh mắt đi: - Em say rồi, uống gì nữa, ngủ đi.
- Đừng đánh trống lảng, anh tới đó có gọi gái không?
- Ừ có. Trương Thắng thấy Lạc Phi say rượu cũng rất thú vị, dù sao cũng trong nhà mình, không lo ngại gì, thoải mái nói:
- Thế làm những gì?
Trương Thắng nhún vai: - Không làm gì cả, uống rượu, tán gẫu, ca hát, còn xem cô ấy nhảy rồi về.
- Thật không?
- Thật.
Lạc Phi ngoẹo đầu nghĩ một lúc, hỏi: - Nhảy có đẹp bằng em không?
Trương Thắng cười thành tiếng: - Tất nhiên là không, em nhảy đẹp hơn nhiều.
- Thế vì sao xem cô ấy nhảy, còn uống rượu cùng, mà không uống với em?
- Đại tiểu thư ơi, chẳng lẽ anh để em nhảy cho đối tác của anh xem à? Trương Thắng giang tay: - Em là báu vật của anh đó.
- Vậy bây giờ không có người ngoài, em nhảy cho anh xem.
- Được. Trương Thắng cầm ly lên, nhấp một ngụm làm ra vẻ khán giá chuẩn bị thưởng thức vũ đạo: - Em nhảy điệu gì?
- Múa bụng. Lạc Phi hăm hở vén váy lên:
Nha đầu này say quá rồi, Trương Thắng hết hồn phun rượu ra ngoài, đặt vội cái ly xuống, ngăn cản: - Thôi thôi, để lúc khác, giờ muộn rồi.
Lạc Phi nhíu mày ngầm nghĩ: - Cũng phải, múa bụng hao thể lực lắm, thôi để em nhảy điệu khác, đừng nghĩ em chỉ biết nhảy điệu múa hữu nghị nhé, hôm nay cho anh mở mắt.
Đối diện với người say, nhất là cô gái say càng khó đối phó, Trương Thắng chỉ có cách chiều theo.
Lạc Phi đi bật nhạc, sau đó liếc mắt nhìn Trương Thắng một cái đầy quyến rũ, hất đầu xõa tung mái tóc, hai tay giơ lên, cái cổ trắng ngần vươn cao như thiên nga, tiếp đó eo thon thon như cành dương liễu bắt đầu lay động, theo vũ điệu lạ mà Trương Thắng chưa thấy bao giờ.
Lúc đầu còn đỡ, Lạc Phi nhảy càng lúc càng hăng, động tác càng lúc càng táo bạo, cái áo ngủ dây đeo có cổ rất rộng, cùng với động tác uốn lượn mạnh mẽ, Trương Thắng mới nhận ra, nha đầu này đi ngủ không mặc áo lót, dưới ánh đèn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền