ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 262. Hai kẻ điên (2)

Chương 262: Hai kẻ điên (2)

Không khí tràn ngập mùi thịt dê nướng, Trương Thắng đẩy Tần Nhược Lan thong thả đi trên phố, có thể thấy người Ấn Độ biểu diễn vũ điệu rắn hổ mang, ông cụ Ả Rập bán trà kể chuyện sự tích anh hùng xa xưa, đủ các loại đồ ăn vặt, các quán bán đồ trang sức thủ công, quần áo, thảm... v...v... v....

Các cô gái nơi này đều có thân hình khỏe khoắn động lòng người, theo quy định tôn giáo, họ phải mặc áo choàng, đội mũ kín mít, nhưng các cô gái trẻ bây giờ không tuân theo nữa. Do trước sau bị Pháp và Tây Ban Nha thống trị nhiều năm, ảnh hưởng tư tưởng hiện đại, Ma Rốc có không ít người lai, lại thêm dân tộc Bắc Phi vốn là người da trắng, nên các cô gái Ma Rốc có gương mặt tinh tế kiểu Pháp, có vóc dáng nóng bỏng hoang dại, nếu không phải hạn chế tôn giáo, Trương Thắng tin nơi này sẽ có không ít hoa hậu thế giới.

Các chàng trai nơi đây đa phần cao ráo, khuôn mặt thông minh trí tuệ, thi thoảng thấy một nam tử trung niên dẫn theo ba bốn cô gái thân hình yểu điệu đi dạo phố mua sắm, theo sau là bảy tám đứa trẻ đuổi bắt nô đùa.

Trương Thắng hết lòng chiều chuộng Tần Nhược Lan, trừ những lúc bàn bạc công việc thì đều ở bên cô, coi như cô công chúa, làm Tần Nhược Lan sống trong hai thái cực, hạnh phúc và bất an, những thứ này vốn thuộc về chị cô.

- Nào, xem thứ anh mua hôm nay có đẹp không?

Trương Thắng mỉm cười xách cái tùi lớn tới, có cái ủng da đẹp đẽ, có áo choàng kiểu Ả Rập thuê hoa hồng nhạt, cái túi sách đẹp đẽ, toàn bộ là mua cho cô.

- Thích không?

Tần Nhược Nam đột nhiên nhào vào lòng Trương Thắng, lắc đầu quầy quậy: - Thắng, đừng đối xử tốt với em như vậy được không? Em không tiếp nhận được, em thấy vô cùng tội lỗi.

- Sao thế Nhược Lan? Trương Thắng biết rõ vẫn cố hỏi, trong lòng có chút day dứt vì y cố tình để Tần Nhược Lan cảm thấy như vậy, nhưng vì tương lai hạnh phúc của bọn họ, đành tạm ủy khuất cô, nhẹ nhàng bế cô lên, vuốt ve tấm lưng ong:

- Anh, anh có gọi điện cho chị em không? Chị ấy sao rồi?

Trương Thắng cúi đầu: - Anh không gọi, anh nghĩ... cô ấy nhất định không dễ chịu gì. Có điều, thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương..

- Anh không gọi? Giọng Tần Nhược Lan cao vút lên, không kiềm được phẫn nộ:

Vấn đề này bọn họ đã nói rất nhiều rồi không nhất thiết thảo luận thêm nữa, Trương Thắng đặt tay lên môi cô: - Chuyện khác chúng ta đừng để ý, em chỉ cần ở bên anh cả đời là được, bất kể thế nào anh cũng không rời bỏ em lần nữa.

- Thật không? Tần Nhược Lan thực sự sợ một ngày cuộc sống này kết thúc:

Trương Thắng không trả lời, cúi đầu hôn lên cánh môi mềm mại, đưa tay ôm vòng eo nhỏ nhắn kia, từ từ đặt cô xuống giường...

Rất lâu sau Tần Nhược Nam đẩy một cái, Trương Thắng không nhúc nhích:

- Đè chết người ta rồi! Tần Nhược Lan rốt cuộc phải mở ngọc khẩu:

Trương Thắng phì cười trở mình rời người cô.

Tần Nhược Lan thở phào một hơi, kéo chăn che người, ngước mắt nhìn mặt trăng ngoài cửa sổ: - Rời Ma Rốc, anh về nước đi.

- Về nước làm gì?

Tần Nhược Nam xoay lưng về phía y, cô thấy mình cũng điên theo Trương Thắng rồi: - Em không giúp anh đâu, anh tự đi mà nói với chị em.

Trương Thắng lập tức áp người vào lưng cô, hớn hở hỏi: - Em đồng ý sao?

- Chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip