Chương 264: Đưa tôi tới bệnh viện
Tần Nhược Nam đứng trong văn phòng cục trưởng cục công an thành phố, mặt vô cảm.
Cục trưởng Đinh trầm ngâm, tỏ ra hết sức khó xử: - Tiểu Tần, lần cướp ngân hàng này, biểu hiện của cô vô cùng xuất sắc, rất nhiều người dân tận mắt chứng kiến tinh thần anh dũng trấn áp tội phạm của cô, tạo nên uy phong cho cảnh sát chúng ta, cục nhất định biểu dương long trọng. Ừm... Có điều, gần đây trạng thái tinh thần của cô không tốt, cục quyết định cho cô nghỉ phép một thời gian, khi nào thấy khỏe rồi hẵng về cương vị cũng được.
- Cám ơn cục trưởng. Tần Nhược Lan đứng thẳng chào:
Bên ngoài trời đang mưa, không to, cứ rả rích suốt từ sáng tinh mơ không chịu tạnh.
Tần Nhược Nam không che ô, kéo cổ áo da lên cao, hai tay cho trong túi, đi trên đường như u hồn.
Mưa xuân vùng đông bắc rất là phiền toái, chẳng có tình thơ ý họa nào, chỉ khiến người ta thấy lạnh buốt, mưa chỉ to hơn mừa phùn phương nam chút xíu, nhưng làm mọi thứ trở nên mơ hồ, bóng người qua đường vội vã, thoáng cái không thấy nữa rồi, giống như cảnh tưởng thê lương trong rất nhiều bộ phim.
Trương Thắng lặng lẽ lái xe đi sau Tần Nhược Nam, đau lòng nhìn bóng dáng phía trước, đó đâu phải là tiểu tụy, mà là sụp đổ, y rất muốn chạy tới ôm lấy cô.
Nhưng y không thể.
Tần Nhược Nam đang đi, đột nhiên đứng lại, ở đó có cửa hàng cho thuê đồ cưới, cô thất thần nhìn bộ váy cưới trắng muốt sau lớp cửa kính, đưa bàn tay giá lạnh sờ lên tấm kính bị mưa làm nhòe đi.
Có di động gọi tới, Trương Thắng chỉ nhìn Tần Nhược Nam không nhận, một lúc sau mới hồi tỉnh lại, cầm di động lên xem số, là Tần Nhược Lan, liền gọi lại.
Chuông vừa reo một tiếng đã có người bắt máy: - Anh đã về nhà chưa?
- Anh đang ở nhà rồi.
- Vậy chị em?
- Cô ấy cũng ở đây.
Giọng Tần Nhược Lan khẩn trương: - Chuyện, chuyện của chúng ta... Chị em nói sao?
- Anh chỉ đi theo cô ấy, chưa dám gặp.
- Ừm, vậy tới đi, chịu đau một chút, về em băng bó cho. Tần Nhược Lan nói một câu không rõ là cổ vũ hay làm người ta nhụt chí, rồi tắt máy.
Cười méo xẹo, hít thở mấy lượt lấy can đảm, Trương Thắng mở cửa xe, đi tới sau lưng Tần Nhược Nam, gọi nhỏ: - Nhược Nam.
- Ừm? Tần Nhược Nam thuận miệng đáp, sau đó giật mình quay ngoắt lại, hai mắt mở to hết cỡ, vẻ mặt thù địch: - Anh tới đây làm gì?
Dũng khí của Trương Thắng trôi đi cái vèo, trước đó y dự tính nên xuất hiện ra sao, trấn tĩnh, lạnh lùng hay điên khùng như đối phó với Tần Nhước Lan, đối diện với gương mặt xanh xao hốc hác đó, tất cả thành vô nghĩa: - Anh, đi thăm Nhược Lan rồi.
Tần Nhược Nam vội hói: - Nó thế nào?
- Lên xe đi, trời mưa, cẩn thận không bị cảm.
Tần Nhược Nam im lặng.
Trương Thắng nói khích: - Yên tâm anh không làm gì em đâu.
Tần Nhược Nam bĩu môi khinh bỉ, ai làm gì ai chưa biết, đi thẳng tới mở cửa xe bước vào.
Trương Thắng thở phào, nha đầu này không chịu nổi khích bác, lên xe từ cửa khác, nói: - Cởi áo ngoài ra tránh ngấm nước, anh bật điều hòa.
- Khỏi tỏ ra ân cần, em gái tôi sao rồi? Tần Nhược Nam giọng lạnh băng: - Anh rất nhiều thủ đoạn, đã dỗ cho nó hồi tâm chuyển ý chưa?
Hai chị em đột ngột mất liên lạc, Tần Nhược Lan lâu rồi không gọi cho cô, có vẻ muốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền