Chương 269: Gia quy đầu tiên
Trương Thắng thừa lúc Tần Nhược Nam động lòng nắm tay cô, cô định giật ra, nhưng nhìn trán y còn vết bầm tím, khóe miệng vẫn có vết rách chưa lành, lòng nhói đau cứ để y kéo đi.
Ngã tư đối diện đội cảnh sát hình sự có tòa nhà thương nghiệp cao 12 tầng, làm theo hình cánh cung, trông giống như mũi chiến hạm xé gió lao tới, nghe nói thầy phong thủy yêu cầu làm thế, sáng nay Tần Nhược Nam tới đơn vị không chú ý, lúc này mới phát hiện ra một mặt tường của nó phủ tấm vài trắng che kín, không biết là đang thi công cái gì.
Trương Thắng nắm lấy một góc tấm vải, quay đầu nhìn Tần Nhược Lan, sau đó đó chạy về phía trước.
Chỉ thấy tấm vải khổng lồ kêu phần phật tuột xuống, từ từ xếp lại thành một đống trên mặt đất, bức tường phía trước xuất hiện một trái tim cực to, trên đó viết dòng chữ màu xanh
" Tôi yêu Tần Nhược Nam."
Tần Nhược Nam há hốc mồm, ngơ ngác quay đầu nhìn Trương Thắng, lại bị y nắm tay đi tới dưới tòa nhà, người cô lay động, vội nắm chặt tay y, hóa ra hai người bọn họ đang dần dần đi lên.
Tới khi lên độ cao tầng thứ hai, Tần Nhược Nam mới phát hiện ra trái tim khổng lồ kia dùng từng đóa hoa hồng tươi kết thành, toàn bộ là thế, cô không khỏi choáng váng, chỗ này phải tốn bao nhiêu tiền?
Hai người dừng lại ngay bên hàng chữ xanh, đó là dùng hoa hồng xanh kết thành.
Trương Thắng giọng hơi khàn nói: - Anh biết, những tờ báo kia nói linh tinh làm em khổ tâm. Chuyện anh làm không phải là học đám thanh niên choai choai chơi trò lãng mạn, mà là vì đền bù tổn thương gây ra cho em. Anh sẵn sàng dùng cả đời bù đắp cho em, tha thứ cho anh được không?
Tần Nhược Nam đưa tay sờ cánh hoa mịn màng, tay nắm cổ tay Trương Thắng mạnh tới trắng bệch, nhưng ngữ khí lại mềm nhũn: - Anh, thực sự... bận lòng vì em nhiều thế sao?
- Đúng thế, không có em, cuộc đời này không còn vui thú nào nữa.
Tần Nhược Nam không đáp vội, cô biết quyết định trong lúc kích động là dại dột, nhìn đám đông vây quanh phía dưới, không cần nghĩ cũng biết đều là ánh mắt hâm mộ đố kỵ, thở dài: - Đừng ép em, lòng em loạn lắm, cho em nghĩ thêm đã.
Nói tới đó cảm giác cơ thịt Trương Thắng cứng lại, tức mình quát: - Vẻ mặt anh thế là sao? Em muốn suy nghĩ cũng không được à, đừng làm vẻ mặt đáng thương đó...
Bọn họ đứng trên một tấm ván gỗ, dùng cho công nhân vệ sinh kính, do có gió, nên hơi chòng chành, Trương Thắng tay nắm dây thừng, giọng run run: - Không phải, trước tiên xuống đã rồi muốn nói gì tình sau đi, đứng ở đây em không sợ à, biết trước trò này nguy hiểm như thế cho tiền anh cũng không lên...
Tần Nhược Nam ngây ngốc, đột nhiên phá lên cười, trong lòng cô vô cùng đau khổ, nhưng nhìn Trương Thắng vì muốn mình đổi ý, phí hết tâm tư học đám sinh viên trẻ bày trò lãng mạn, kết quả biến bản thân thành trò cười, tiếng cười này của cô mang theo đau khổ, tức giận lẫn bất lực.
- Em đừng cười được không?
Cô vừa nghiêng người cười, tấm ván chịu lực không cân đối lắc lư càng mạnh, Tần Nhược Nam tay không leo núi không sợ, nhưng y làm gì có cái bản lĩnh đó, buông tay Tần Nhược Lan ra, hai tay nắm chặt dây thừng, ngồi xuống, làm cô cười càng tợn, còn cố ý nhùn mình cho tấm ván lắc mạnh hơn.
Trương Thắng tái mặt, nha đầu này trả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền