Chương 52: Hứa Văn Cường đích thị là lưu manh
Ăn cơm xong Từ Hải Sinh có điện thoại, vội vàng rời đi, trước khi đi lấy trong ví ra một cái phong thư, đưa cho Trương Thắng, đùa:
- Thường ngày cậu ăn mặc xuề xòa ra sao cũng được, hiện là đại biểu của công ty, không được làm mất giá của công ty. Trong đây có một vạn, tôi lấy danh nghĩa chủ tịch thường vụ yêu cầu cậu vì hình tượng của công ty, phải tân trang lại.
Sở Văn Lâu cười hì hì xen vào:
- Anh Từ nói đúng quá rồi, hình tượng là tượng trưng của thân phận, giám đốc xí nghiệp bây giờ có ai là không toàn thân hàng hiệu. Giống chủ tịch Trương của chúng ta, tuy ăn mặc không chú ý mấy, nhưng ra ngoài là xe sang đưa đón, nói một câu không khách khí nhé, nhìn Trương Thắng cậu, tôi cứ nghĩ là nhân viên văn phòng mới tuyển cơ.
Trương Thắng vốn nghĩ mình ăn mặc đã sang trọng lắm rồi, ai ngờ trong mắt người ta chỉ là một nhân viên quèn. Lần trước may hai bộ véc khiến y xót hết cả ruột, mà giờ thì toàn bộ tiền tích góp y ném hết vào mấy vụ xã giao, với tình hình kinh tế của y, không cầm số tiền này không được.
Sở Văn Lâu tuy là nhân viên do Bảo Nguyên phái tới, nhưng nói cho cùng thì sau này vẫn làm cấp dưới cho người ta, cố ý lấy lòng:
- Thế này đi, dù sao buổi chiều tôi cũng không có việc gì, con mắt thẩm mỹ của tôi không tệ, để tôi cùng cậu đi mua quần áo.
Trương Thắng nhận lời, về mặt này quả thật y mù tịt, có câu giàu ba đời mới thành quý tộc mà. Hai người tới trung tâm mua sắm Cửu Long, Sở Văn Lâu lấy nhiệt tình cao nhất tư vấn cho Trương Thắng.
- Anh Sở, ăn mặc thế này.. Không thích hợp.
Trương Thắng mở cửa phòng thay đồ, do dự mãi mới đi ra, xấu hổ nói:
Sở Văn Lâu vỗ tay bôm bốp, đi tới điều chỉnh:
- Tốt, thế này mới ra dáng, chậc chậc, cậu đúng là người mẫu bẩm sinh, chậc chậc, thế này không biết mê chết bao nhiêu em gái?... Nào thẳng lưng lên chứ, đứng rúm vai vào như vậy, tự tin lên.. Thế mới giống ông chủ lớn.
- Được... Được không?
Trương Thắng xoay người nhìn vào gương:
Một bộ véc tây thẳng tắp, bên trong là áo sơ mi màu đỏ chót, thả ba cái cúc áo không cài, để lộ ra sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái đeo trước ngực, trong trang trọng mang theo vẻ phóng khoáng, hoặc có thể nói có chút chất thô hào của thổ phỉ. Đai lưng da cá sấu, đeo một cái bao di động, kéo trĩu một đoạn quần xuống, ngón tay mang hai cái nhẫn vàng to, chân đi giày da sáng bóng.
Mũ phớt đội lệch, khóe môi hơi nhếch lên, làm khuôn mặt anh tuấn hơi lạnh mang theo nụ cười tà khí.
- Thêm cái kính râm này nữa cho đủ bộ.
Sở Văn Lâu nhiệt tình đi tới:
- Thế mới uy.
Thành thực mà nói, con mắt thẩm mỹ của Sở Văn Lâu đáng vứt đi, cách ăn mặc này sang thì sang nhưng quá tục, chẳng hiểu thế nào mặc lên người Trương Thắng lại sinh ra sức hút đặc biệt, làm cô phục vụ lúc đầu cứ che miệng cười trộm, lúc này phải ôm lấy trái tim gấp gáp của mình.
Trương Thắng xoay qua xoay lại, ngắm nghía hồi lâu, uy phong chả thấy, chỉ thấy mình như người mù, liền bỏ cái kính râm to tướng che nửa khuôn mặt ra. Trang phục phô trương, nụ cười tà khí, nhưng khí chất thuần phác, mấy loại cảm giác khác nhau hoàn mỹ phối hợp cùng một chỗ, tạo thành sức hút đặc biệt khó tả thành
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền