ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 60. Không phải oan gia chẳng chạm mặt (2)

Chương 60: Không phải oan gia chẳng chạm mặt (2)

Trang phục y tá trắng tinh, một lọn tróc quăn quăn từ dưới mũ nhô ra, thanh tân, tinh tế, cô gái trông như nụ hoa lan trắng đang từ từ hé nở, nhưng đôi mắt... sao lại có sát khí?

Trương Thắng run run:

- Y tá, cô, cô.. hạ thủ lưu tình.

Tần Nhược Lan không hề có ý lợi dụng công việc để hành hạ y, khi đó thấy y ngã từ trên thang xuống, coi như bị báo ứng rồi, tính cô giận nhanh, qua cũng nhanh, thấy Trương Thắng sợ như vậy càng cười thầm tới đau bụng, bất mãn cũng tan hết, nhưng lại nảy ý trêu chọc y, yêu thích cái đẹp thì nam cũng như nữ thôi, nếu là Quách Y Tinh thì cô chẳng có hứng dây dưa với y, cố ý làm vẻ xấu hổ trêu chọc:

- Lưu tình gì chứ, người ta quen anh à?

Tiểu ma đầu này thật độc ác, nhưng giờ rơi vào tay cô ta rồi, người ta là dao thớt, mình là cá thịt còn nói gì được nữa, Trương Thắng nhắm mắt lại, quay đầu đi.

Tần Nhược Lan thấy y khẩn trương quá độ, nói:

- Này, anh thả lỏng một chút.

Triệu Kim Đậu không biết hai người họ có xung đột, hiểu lầm Trương Thắng, vỗ tay y, cười khúc khích:

- Thắng, lớn thế này rồi sao còn sợ kim tiêm?

Oan, Bao Công ơi, người ở đâu, con oan quá, Trương Thắng thấy hôm nay mình mất hết sạch hình tượng rồi.

Trương Thắng mở mắt ra định nói thì thấy Tần Nhược Lan đã đâm kim xuống, bất giác giật mình, thế là kim cong đi, Tần Nhược Lan tức tối quát:

- Làm cái gì thế hả? Có đau vậy không? Lớn tướng rồi, muốn người ta dỗ như trẻ con mới phối hợp à?

Cô không có ý chỉnh Trương Thắng, nhưng không giải thích được nữa rồi, lòng rất ấm ức.

Còn Trương Thắng càng thêm khẳng định Tần Nhược Lan cố tình, chỉ lạnh lùng nhìn không đáp, ánh mắt đó khiến Tần Nhược Lan càng thêm tức giận, tay run lên, vừa sinh ra chút thiện cảm với y cũng biến mất.

Mất ba lần đâm kim nữa mới xong, Tần Nhược Lan không nói không rằng đi luôn.

Triệu Kim Đậu mẫn cảm nhận ra rồi, hỏi:

- Thắng, cậu và cô y tá đó trước kia quen nhau à?

Quách Y Tinh nào dám để vợ biết mình khen cô y tá đó không ngớt miệng, sợ Trương Thắng lỡ lời, nói:

- Không có chuyện gì lớn, lúc Thắng Tử đưa anh tới có cãi nhau với cô ấy mấy câu. Anh không sao nữa rồi, sinh hoạt tự lo được, em mang mấy thứ cảnh sát cần tới cho họ đi, tránh người Thắng Tử nhờ hỏi tới lại không có chứng cứ.

Tần Nhược Lan mang theo một bụng ấm ức trở về phòng trực, có điện thoại gọi tới, nhấc lên gắt gỏng nói:

- A lô.

Có tiếng cười như chuông bạc vang lên:

- Sao, bị bệnh nhân chọc tức à?

Tần Nhược Lan hậm hực nói:

- Đâu được như chị, nghề của chị là chuyên môn giáo huấn người khác, còn em chuyên môn bị người ta giáo huấn.

- Được rồi, ai bảo trước kia em lập chí muốn làm Florence Nightingale chứ, nói cho em một tin vui, chị được nhận rồi, ở lại đội cảnh sát hình sự.

Florence Nightingale: Người sáng lập ngành y tá.

Tần Nhược Lan nghe vậy cũng vui vẻ:

- Thật à, vừa tốt nghiệp xong đã được giữ lại đội cảnh sát hình sự, Nhược Nam, chị thật lợi hại.

- Đương nhiên, không xem xem chị của em là ai? Lúc ở trường cảnh sát chị đã là thiên tài trinh thám hỗ trợ phá vụ án buôn bán thuốc phiện, tất nhiên dùng chị rồi.

- Xì.

Tần Nhược Lan xem thường:

- Chẳng biết hôm đó ai về nhà

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip