ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 68. Chiêu binh mãi mã (3)

Chương 68: Chiêu binh mãi mã (3)

Trương Thắng gõ bàn nửa ngày trời chẳng nói một câu, Phương Khinh Sầu mất kiên nhẫn:

- Anh Trương, nếu tài liệu có chỗ nào không hiểu, anh có thể hỏi thẳng tôi.

Trương Thắng tủm tỉm cười, chỉ hồ sơ:

- Hiện tôi chưa hiểu lắm về năng lực công tác của anh, có điều tôi thấy anh nên nâng cao năng lực xử sự trước.

Phương Khinh Sầu không vui:

- Anh nói thế là sao, tôi có chỗ nào thất lễ à?

- Xin lỗi, năng lực công tác của anh có thể rất cao, nhưng một công ty, một đoàn đội, quan trọng nhất phải là tinh thần hợp tác. Từ hồ sơ này mà xét... Tôi hoài nghi khả năng hợp tác vui vẻ với đồng nghiệp của anh, vị lãnh đạo nào, ông chủ nào cũng vô tích sự, sao anh không tự làm ông chủ mà tới công ty vừa mới thành lập này. Tôi thấy công ty mình nhỏ khó cung cấp được cho anh vũ đài để thi triển sở trường, mời anh đi nơi khác vậy.

Phương Khinh Sầu đùng đùng nổi giận, chỉ thẳng mặt Trương Thắng:

- Đám chó chết bọn mày ỷ có tí tiền liền nghĩ mình luôn đúng. Mày có kinh nghiệm phong phú bằng tao không? Mày có bằng cấp bằng tao không?

Đây mới là bản chất thật của kẻ này, bề ngoài ung dung tự tin khi nãy là giả tạo, một kẻ luôn đổ lỗi cho kẻ khác, Trương Thắng không muốn nhiều lời:

- Mời anh đi cho, chúng tôi phải nghỉ rồi.

Sở Văn Lâu phẩy tay:

- Đi đi đi, ra ngoài, đừng có lớn tiếng ồn ào ở chỗ này.

Bị người ta xua đuổi, tự tôn tổn thương nghiêm trọng, Phương Khinh Sầu bi phẫn gào lên:

- Con mẹ cái cuộc đời chó má, từ nhỏ tới lớn, ai cũng nói đọc sách mới có thể thành tài, kết quả thì sao? Khi tao học sơ trung, bọn rác rưởi chúng mày trốn học yêu đương. Khi tao học cao trung, chúng mày lang thang bán hàng ngoài đường phố. Khi tao vào đại học, chúng mày đi buôn hàng giả. Đến khi tao tốt nghiệp rồi, lũ rác rưởi bọn mày ỷ vào vài đồng tiền dơ bẩn làm ông chủ khinh thường bằng cấp của tao. Người đọc sách lại phải làm bán mạng cho lũ thương nhân, văn nhân làm công cho kẻ mù chữ, cuộc đời này là lời nói dối! Chó má, khốn nạn...

- Biết rồi, biết rồi, hôm nay là ngày quốc tế nói dối, chúc vui vẻ.

Sở Văn Lâu đẩy Phương Khinh Sầu ra ngoài, đóng sầm cửa lại kệ cho hắn vẫn gào thét bên ngoài, chỉ tay vào đầu mình, vẻ mặt hết sức tức cười:

- Có loại người đó thật sao, tôi tưởng gặp tên hủ nho nào mấy trăm năm trước xuyên việt tới đây đấy.

Anh ứng xử với cuộc đời thế nào thì nó sẽ đáp trả lại anh thế thôi, Trương Thắng chỉ còn biết nhún vai cười khổ:

- Thế giới này đúng là chuyện kỳ lạ gì cũng có. Thôi, bỏ đi, chúng ta tuyển được bao nhiêu người rồi?

Sở Văn Lâu dùng bút chì chấm danh sách trong tay:

- Tuyển được ba bảo vệ, một gác cổng. Kho lạnh, kho lưu trữ mỗi cái được ba người, bây giờ cần thư ký văn phòng và lái xe nữa. Hòm hòm rồi, chiều chắc tuyển thêm được vài người nữa, không thể để công ty khai trương mà trống huơ trống hoác chẳng có một nhân viên nào, đông chút cho khí thế.

- Ừ, tạm thời tới đây thôi, chúng ta ra quán ăn khao thưởng cái bụng một chút.

Trương Thắng đứng dậy vặn người nói:

- Tôi vào trong thay quần áo chút, đóng nguyên bộ ngồi suốt cả buổi sáng, sắp bị cái ca vát thắt cổ tắc thở rồi đây này, chiều chẳng thèm mặc nó nữa.

Sở Văn Lâu thu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip