Chương 81: Ba bước đi câu (1)
- Ông chủ.
Ninh Khả Nhi nhìn trán Trác Tân gân xanh chằng chịt, hai mắt lồi ra, dè chừng tránh xa xa gọi:
Quả nhiên "choang" một tiếng, cái ly trong tay Trác Tân bay vèo đi đập vào tường vỡ tan nát, ông ta gào lên:
- Xéo! Xéo! Xéo ra ngoài.
Ninh Khả Nhi vươn tay kéo túi sách, nũng nịu gọi tiếng nữa:
- Ông chủ...
- Xéo đi, để tôi một mình yên tĩnh.
Ninh Khả Nhi thấy ông ta nổi trận lôi đình mất cả lý trí, không chậm trễ nữa, chạy vội ra ngoài.
….
- Giám đốc, tôi thấy nếu ông ta chấp nhận giảm giá như vậy, chúng ta không nên nhập số hàng đó.
Ra tới bãi đỗ xe, Chung Tình cân nhắc rất lâu, xoay người nhìn thẳng Trương Thắng, giọng kiên quyết:
- Vì sao, chúng ta không kiếm được nơi nào bán rẻ hơn nữa đâu.
Trương Thắng xỏ khóa vào ngón trỏ, nhàn nhã xoay tròn, nhìn bộ dạng nghiêm túc của Chung Tình thấy rất thú vị:
- Lúc tôi thấy giám đốc ép giá vô lý như vậy đã nghĩ chuyện làm ăn này không thể thành được, nhưng ông ta rõ ràng có thể chấp nhận giá đó, rất đáng khả nghi. Xem ra số hàng của ông ta không chỉ nhập vào bằng con đường phi chính thống mà quy cách cũng không hợp tiêu chuẩn, chắc chắn là vật liệu chất lượng thấp. Chất lượng vật liệu liên quan trực tiếp tới an toàn công trình, đó là thứ đem xây nhà, một khi xảy ra chuyện biết phải làm sao?
Trương Thắng vẫn cười, đợi cô nói tiếp.
Chung Tình cảm giác Trương Thắng không coi trọng lời mình, nỗ lực khuyên:
- Giám đốc, công ty chúng ta hiện giờ tài chính eo ẹp, nhưng tiền đồ cực kỳ tươi sáng, anh không nên vì tham chút lợi trước mắt mà hủy đi tương lai gấm vóc của mình. Dùng thứ vật liệu đó xây nhà, không khác gì chôn mìn dưới chân, không biết lúc nào phát nổ, chôn vùi chúng ta, nhà thể dục Đông Phong là tấm gương tày liếp đấy.
Trương Thắng nghiêng đầu có vẻ suy nghĩ, sau đó nhún vai tỏ vẻ chẳng bận tâm.
Chung Tình giận tới dậm chân, giọng to hơn:
- Tôi nói nhiều như thế, chẳng lẽ anh không hiểu?
Nhìn Chung Tình cuống lên, Trương Thắng thấy ấm áp, tủm tỉm cười hỏi:
- Nếu tôi cứ mua số hàng đó thì sao?
Chung Tình nghênh đón ánh mắt khiến người ta suy ngẫm của Trương Thắng, trực giác rằng đó là ánh mắt khiêu khích, cắn môi nói rõ từng chữ:
- Giám đốc, nếu anh mua thứ vật liệu đó đi xây nhà, tôi sẽ đi tố cáo anh.
Trương Thắng không ngờ Chung Tình lại nói thế, phì cười:
- Tố cáo tôi?
- Đúng, tôi sẽ tố cáo anh.
Chung Tình quật cường nhìn y chằm chằm, hai người cứ thế nhìn nhau dưới trời đêm, rất lâu, rất lâu sau, mắt Chung Tình như nổi lên lớp sương mù.
Trương Thắng vốn chỉ định trêu đùa Chung Tình thôi, giống như lúc cô ép y đi ngủ, y lại lén thức dậy bật đèn làm việc vậy, bộ dạng giận dữ của Chung Tình hết sức thú vị, không ngờ lần này thấy cô rưng rưng nước mắt, cảm động lan tỏa toàn thân, đi tới, khẽ nắm lấy tay cô, trơn như ngọc, lành lạnh:
- Chị đó, đùa với chị thôi mà, sao chị nghĩ là thật được chứ? Xi mắng sắt thép không đủ chất lượng đem xây nhà, nhưng xây kho lạnh cỡ nhỏ, làm lều thủy sản sẽ không thành vấn đề, giá rẻ như thế, làm sao không mua?
- Hả?
Chung Tình sững sờ chốc lát, nhận ra mắt ươn ướt, vội khịt mũi, cố gắng mở to mắt không cho nó chảy ra, nhưng cảnh vật trước mắt trở nên mông lung, vội vàng hỏi:
- Xây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền