Chương 86: Hoa thơm tự dẫn bướm
- Khốn kiếp!
Tình cảnh ở hành lang tầng 4 KTX nữ Cty tài chính Bảo Nguyên hiện rất lạ, hai nam nhân như con thú lên cơn sẵn sàng lao vào nhau cắn xé, nhưng đồng thời cũng lại hết sức kiềm chế, Trương Thắng đảy Sở Văn Lâu ra:
- Chị ấy là nhân viên công ty, đây là công ty của tao, tao có quyền quản. Mày dám nói à, mày phạm tội cưỡng gian có biết không hả?
Sở Văn Lâu loạng choạng đứng dậy, ngẩng đầu đối diện với Trương Thắng, cười nhạo:
- Cưỡng gian? Một ả nữ nhân mà ai cũng có thể làm chồng cũng xứng nói là bị cưỡng gian? Mày tưởng ả băng thanh ngọc khiết, tam trinh cửu liệt lắm sao? Nếu chẳng phải bây giờ ả một lòng muốn léo lên giường của mày, mày nghĩ ả sẽ đá tao xuống giường à?
- Câm mồm, mày biết cái gì, thứ khốn kiếp như mày mà đòi đánh giá chị ấy à? Đó là suy nghĩ trong cái đầu óc dơ dáy của mày mà thôi. Nếu không phải chồng chị ấy có lỗi trước, chị ấy đã không theo anh Từ, chị ấy yêu anh Từ thật lòng, không phải là nữ nhân tùy tiện, mày biết gì mà dám nói?
Trương Thắng bước tới một bước, bị bóng dáng cao lớn của y áp đảo, dũng khí vừa có được do tức giận của Sở Văn Lâu cứ vơi dần, lùi lại từng bước.
- Từ khi chị ấy tới công ty, tao chứng kiến chị ấy đêm khuya còn soạn kế hoạch, ăn cơm cũng tranh thủ chỉnh lý văn kiện, mày cũng thấy điều đó, công ty trên dưới đều thấy điều ấy, cho nên chị ấy được mọi người nể phục tôn trọng. Chị ấy có được hôm nay nhờ vào năng lực cũng như sự chịu khó của mình. Mày là cái thá gì mà dám nói chị ấy như thế?
Trong hành lang tối om, một thân ảnh lặng lẽ đứng trong góc tường, để đôi chân trắng như tuyết, dẫm lên nền xi măng lạnh ngắt, một tay vịn vào tường, một tay bịt chặt lấy miệng, từng giọt nước mắt long lanh chảy qua gò má mịn màng...
- Được, tao không còn gì để nói, mày muốn làm thế nào?
Sở Văn Lâu không cãi được, vì những lời Trương Thắng nói đều đúng, giở giọng cùn:
- Gọi điện cho cảnh sát, báo tao cưỡng gian không thành à?
Thở phì phò một lúc cơn giận đã nguôi đi phần nào, trấn tĩnh lại, Trương Thắng không muốn báo cảnh sát, trước tiên là vì thanh danh của Chung Tình.
Im lặng hồi lâu, không ai nói gì cả, cũng không ai di chuyển, thời gian không gian như đóng băng tại chỗ.
- May mà anh chưa làm được gì, tôi sẽ khuyên chị ấy, chuyện này tôi coi như chưa xảy ra.
Trương Thắng thương cảm nói:
- Lão Sở, lúc chúng ta tới đây, nơi này chỉ là mảnh đất hoang toàn cỏ dại, chúng ta cùng nhau xây nhà lập nghiệp ở nơi này, công ty có ngày hôm nay không thể không nhắc tới công sức của anh. Chúng ta đã cùng nhau trải qua hoạn nạn, chẳng lẽ giờ sắp tới lúc phú quý lại không cùng chia sẻ? Chẳng lẽ anh muốn đạp đổ thứ mình khó nhọc gây dựng lên, anh muốn từ này đường ai nấy đi sao? Vì sao anh lại làm cái chuyện đó?
Có lẽ những lời này làm Sở Văn Lâu động lòng, nhịp thở của hắn dần bình ổn trở lại, sau đó lặng lẽ xoay người đi, dựa vào ánh trắng mờ mờ, vịn cầu thang tập tễnh đi xuống.
Trương Thắng đứng một mình trong bóng tối, đầu óc hết sức hỗn loạn, xảy ra chuyện như vậy, rạn nứt trong công ty là khó tránh khỏi, lấy thuốc lá ra châm lửa hút.
Hút hết điều thuốc, Trương Thắng bước chân nặng nề
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền