ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 88. Hoa tỷ muội (1)

Chương 88: Hoa tỷ muội (1)

Sở Văn Lâu bực mình cắt ngang:

- Đừng nói những lời vô nghĩa đó với tôi, cô chểnh mảng chức vụ, còn không phải sai à? Quy định trong lúc thao tác máy không được tự ý rời đi, cô không có mặt ở đó, còn không phải sai à?

Bạch Tâm Duyệt đưa tay lau nước mắt, gật đầu.

Sở Văn Lâu ngả lưng dựa hẳn vào ghế, đủng đỉnh nói:

- Vậy cô nói xem tôi phải giơ cao đánh khẽ thế nào? Lần này bỏ qua cho cô, lần sau nhân viên khác không coi kỷ luật ra gì nữa, công ty còn hoạt động được nữa không? Cô nghĩ tôi đi liên hệ với khách hàng dễ lắm à? Cầu hết ông này bà kia, phải khúm núm tươi cười với họ, kết quả... Hừm!

Bạch Tâm Duyệt chỉ còn biết khóc.

Sở Văn Lâu cầm cái cốc lên, cốc trống không, bực mình đặt xuống.

Bạch Tâm Duyệt rất nhanh nhẹn đi tới lấy phích nước, Sở Văn Lâu không nhận, tự mình đứng dậy, vừa rót nước vừa nói:

- Tôi cũng hết cách rồi, giờ tôi còn đang áp xuống đấy, nếu chuyện tới tai giám đốc Trương, cô càng bị xử phạt nghiêm khắc, đừng quên, công ty này là của giám đốc Trương, cô làm mất tiền là mất tiền của anh ta, không phải của tôi.

Rót nước xong tiếp tục ngồi xuống giáo huấn:

- Cô nói xem cả tối cô đi đâu? Chỉ có nhìn qua một cái lúc đầu, sau đó coi như xong việc bỏ đi chơi, quá vô trách nhiệm. Bốn cái máy thái thịt, mỗi cái một tiếng thái 80 cân, tám bốn ba mươi hai, bốn giờ là 1280 cân thịt, mỗi cân 10 đồng, vị chi là 12.800 đồng.

- Đương nhiên cô có thể đem băm nát thành thịt băm để bán, vãn hồi lại được phần nào tổn thất của công ty. Thế nhưng chúng ta có hợp đồng cung cấp hàng cho những nhà hàng kia, bây giờ làm lỡ dở chuyện kinh doanh của họ, phải bồi thường tổn thất, cô trước tiên chuẩn bị 50.000 đi.

Gia cảnh Bạch Tâm Duyệt bần hàn, đừng nói 50.000 tới 10.000 đã là con số cực lớn rồi, trong nhà mà biết khác gì trời sụp đổ?

Bạch Tâm Duyệt kiến thức ít, nên nghe thấy bồi thường khoản tiền lớn như vậy mặt không còn giọt máu nào, sợ tới không cả khóc ra được nữa, quỳ sụp xuống đất:

- Giám đốc Sở, tôi xin anh...

- Đừng, đừng, cô làm cái gì đấy?

Sở Văn Lâu vội đứng dậy:

- Đây là công ty, tôi cũng không phải là huyện lão gia thời phong kiến, cô lạy tôi làm cái gì? Cô... Được, được rồi, cô đứng lên đi rồi chúng ta nói chuyện.

Hắn vừa đỡ Bạch Tâm Duyệt lên thì có tiếng gõ cửa, Sở Văn Lâu áp tay, ra hiệu yên tĩnh, lúc này Trương Thắng đẩy cửa đi vào:

- Lão Sở...

Trương Thắng đi vào thấy Bạch Tâm Duyệt đang lau nước mắt, y chỉ biết tên, không quen thuộc cô gái này lắm. Bạch Tâm Duyệt tính hay ngượng, mỗi lần thấy Trương Thắng là đỏ mặt tránh sang một bên, nhường đường cho y, còn về chào hỏi chỉ mấp máy trong môi, nhỏ như muỗi kêu, Trương Thắng chưa nghe thấy bao giờ.

Sở Văn Lâu vừa đi tới đón, vừa tiếp tục mắng Bạch Tâm Duyệt:

- Vấn đề của cô không phải đơn giản là viết kiểm điểm đâu! Cô là nhân viên kỳ cựu rồi còn vi phạp kỷ luật, có biết ảnh hưởng nghiêm trọng ra sao không?

Đoán chừng là chuyện quản lý kho lạnh, Sở Văn Lâu là phó tổng giám đốc chủ quản, xảy ra vấn đề ở kho lạnh thuộc chứng trách của hắn, Trương Thắng không hỏi tới, vừa là bảo vệ quyền uy cấp dưới, cũng tránh tệ nạn lãnh đạo chuyện gì cũng nhúng tay vào. Cho nên Trương Thắng chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip