Chương 67 : Bản thảo (2)
Hứa Vân vẫn hoàn toàn không tin những gì Lâm Huyền nói.
Lâm Huyền có chút bất lực.
Nhưng hắn hiểu rằng, với kiến thức nông cạn của mình thì rất khó để thuyết phục giáo sư Hứa Vân, dù sao thì những thứ hắn chép lại, bản thân hắn cũng không hiểu.
Haiz.
Nhà khoa học thường có khuyết điểm này.
Quá cố chấp, quá bướng bỉnh, quá cứng nhắc, quá tin vào công thức mà không tin vào huyền học.
Lâm Huyền đẩy bản thảo mà mình đã vất vả chép tay vào trong, cuối cùng khuyên nhủ:
"Thầy Hứa, khi nào thầy có thời gian thì hãy xem qua một chút, sẽ không mất quá nhiều thời gian của thầy đâu ạ."
Giáo sư Hứa Vân nhìn vào kính hiển vi, gật đầu qua loa rồi phẩy tay ra hiệu cho Lâm Huyền rời đi, đừng làm phiền mình.
Lâm Huyền cũng không nói thêm gì nữa, hắn quay người rời đi.
Đóng cửa lại. ...
Đi ra khỏi tòa nhà phòng thí nghiệm, đúng lúc mặt trời đang lên, Lâm Huyền vươn vai.
Hắn không chắc giáo sư Hứa Vân cố chấp cuối cùng có dành thời gian xem qua bản thảo mà mình đã chép hay không.
Nhưng không còn cách nào khác.
"Tôn trọng số phận của người khác thôi."
Mấy ngày nay chép bản thảo chép đến đau cả đầu đau cả tay, nếu cuối cùng Hứa Vân cũng không muốn xem thì mình cũng đã hết lòng hết sức rồi.
Lâm Huyền thở phào nhẹ nhõm, hít một hơi cuối cùng không khí trong lành đáng nhớ của trường đại học Đông Hải rồi quay lại công ty làm việc.
Khi Triệu Anh Quân đã từ bỏ "phương án kem dưỡng ẩm của giáo sư Hứa Vân" thì không chỉ phải bắt đầu lại từ đầu về phát triển sản phẩm, mà cả thiết kế lời thoại quảng cáo liên quan đến mèo Rhine hắn cũng phải xem xét lại:
"Nhiều chuyện phiền phức thật đấy..."
"Không có kem dưỡng ẩm mở đường, thương hiệu mới Rhine này có thực sự thành công không?"
Lâm Huyền nhếch mép.
Bản thân hắn cũng không chắc. ...
Vài ngày sau.
Ban ngày, Lâm Huyền ở công ty MX chỉnh sửa thiết kế cho mèo Rhine, ban đêm thì vào trong giấc mơ, đến các hiệu sách, cửa hàng băng đĩa khác để tìm kiếm thêm các tác phẩm liên quan đến mèo Rhine và tìm kiếm cảm hứng.
Ngày ra mắt thương hiệu mới Rhine đang đến gần, nhiệm vụ của mỗi phòng ban đều rất nặng nề, Lâm Huyền cũng không ngoại lệ. ...
Ban đêm.
Phòng thí nghiệm của trường Đại học Đông Hải.
Giáo sư Hứa Vân đầu đầy mồ hôi, tâm trạng phấn khích nhìn chằm chằm vào kính hiển vi.
Đây lại là một lần thử nghiệm vắt óc...
Có thể nói đây là lá bài tẩy cuối cùng của ông ấy, là cách cuối cùng ông ấy có thể nghĩ ra để khắc phục [vấn đề băng tinh].
Ông ấy lau mồ hôi trên trán, cởi áo blouse trắng ra rồi ném lên chiếc ghế ở xa. Hai cánh tay dang rộng ra vài lần, ông ấy nắm chặt tay lại rồi cẩn thận áp mắt vào kính hiển vi.
Trên màn hình máy tính bên cạnh, giá trị nhiệt độ liên tục giảm...
13 độ C,
3 độ C,
0 độ C,
-1 độ C
-3 độ C...
Nhiệt độ liên tục giảm, quan sát mép kính hiển vi, bắt đầu ngưng tụ thành hạt nhân băng, sau đó lấy hạt nhân băng làm trung tâm, bắt đầu ngưng tụ thành băng tinh sắc bén và đẹp mắt.
Tim Hứa Vân đập nhanh hơn.
Ông ấy nắm chặt ngực mình, mắt nhìn thẳng vào tế bào sống ở giữa kính hiển vi.
Nó vẫn đang chậm rãi chuyển động.
Màng tế bào vẫn còn.
Chất lỏng tế bào bên trong chảy chậm.
"Đừng đóng băng... Đừng đóng băng..."
Giáo sư Hứa Vân cầu nguyện nhỏ giọng.
Trên màn hình bên cạnh,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền