Chương 98 : Mở màn (2)
Sau đó.
Lâm Huyền rời khỏi văn phòng của Triệu Anh Quân, quay về làm việc. ...
Chiều tan làm.
Hắn đến quán cơm nhỏ thường lui tới để gặp Cao Dương.
Đối phương cởi áo khoác lông vũ, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn Lâm Huyền:
"Thật không người anh em! Cậu định mời tớ đến nhà hàng Victoria ăn tối à? Bữa tiệc tự chọn bình thường ở đó phải tám nghìn tệ một người đấy!"
Lâm Huyền cười khẽ.
Cầm tấm thiệp mời màu đỏ lắc lắc.
"Người anh em tốt—"
Cao Dương vung tay, dùng ngón út móc lấy tấm thiệp mời, mở ra cười híp mắt nhìn.
Miệng không ngừng lẩm bẩm thật tuyệt thật tuyệt.
Nước miếng sắp nhỏ xuống:
"Tớ phải xem thử... cái đám thượng lưu này thường ăn sơn hào hải vị gì mà dám hét giá đắt thế!"
"Đúng rồi Lâm Huyền, dạo này hai chúng ta đều bận, tớ cũng chưa kịp hỏi cậu chuyện lần trước đi khám bác sĩ tâm lý..."
Cao Dương nhét tấm thiệp mời vào túi, nhìn Lâm Huyền:
"Sau đó cậu xác nhận rồi chứ? Có gỡ bỏ mặt nạ của cô gái đó không?"
Lâm Huyền buông đũa.
Gật đầu:
"Xác nhận rồi, bác sĩ Lưu nói đúng, giấc mơ của tiớ chỉ là giấc mơ do tớ bịa ra, không có gì to tát."
"Tớ còn chẳng để tâm đến chuyện này, nếu hôm nay cậu không nhắc đến thì tớ cũng quên mất rồi."
Hắn đã nói dối.
Không phải cố ý lừa dối Cao Dương.
Chỉ là...
Khi xác nhận giấc mơ là thế giới tương lai thực sự, cũng gián tiếp chứng minh Câu Lạc Bộ Thiên tài cũng thực sự tồn tại và đã ẩn núp trong sương mù lịch sử, thậm chí ngay bên cạnh mình.
Hắn không muốn kéo Cao Dương vô tội vào nguy hiểm.
Cho nên thà nói dối để sau này không để cậu ấy lo lắng cho mình nữa.
Bình thường cậu ấy làm việc bán xe đã rất mệt rồi.
"Vậy thì tốt, ha ha, hú vía!"
Cao Dương cầm ly rượu, cười ha ha cụng ly với Lâm Huyền, uống cạn:
"Ôi, tiếc quá! Còn định dựa vào giấc mơ của cậu để kiếm tiền ấy chứ!"
Đã lâu không gặp.
Hai người đều có rất nhiều chuyện muốn nói.
Tất nhiên sẽ không ăn một bữa rồi giải tán.
Ăn uống no say, hai người lại đến quán bar quen thuộc chơi hai tiếng, mãi đến rạng sáng mới về nhà.
Dù sao ngày hôm sau là thứ bảy, có thể ngủ thẳng đến trưa, sau đó dậy chuẩn bị đi dự tiệc ăn mừng là được. ...
Ngày hôm sau.
Nhiệt độ đột ngột giảm mạnh.
Những bông tuyết rơi lất phất, dần dần trở nên dày đặc, phủ lên thành phố quốc tế này một lớp ngọc trong suốt.
Ngày 31 tháng 12 năm 2022. thứ bảy.
Vào ngày cuối cùng của năm 2022. thành phố Đông Hải đã đón một trận tuyết rơi sau bao ngày mong đợi.
Tuyết rơi báo hiệu một năm mới bội thu, chào đón một năm mới.
Két——
Lâm Huyền đẩy cánh cửa sổ đã lâu không mở.
Hắn đưa tay ra ngoài cửa sổ, cảm nhận từng bông tuyết rơi xuống đầu ngón tay mình.
Những bông tuyết mỏng manh...
Như những tinh thể băng từ từ tan thành nước trên đầu ngón tay Lâm Huyền.
Hắn ngẩng đầu nhìn thành phố phủ đầy tuyết trắng:
"Tuyết rơi rồi."
Không giống như miền Bắc, ở thành phố Đông Hải này, tuyết rơi không phải là chuyện thường thấy, đặc biệt là "tuyết lớn" như hôm nay.
Cái gọi là tuyết lớn cũng chỉ là so với những năm trước mà thôi.
Trên thực tế, ngay cả khi tuyết rơi từ sáng đến tối không ngừng thì trên mặt đất cũng chỉ tích tụ một lớp mỏng.
Chỉ cần giẫm chân xuống, tuyết sẽ biến thành bùn xám, hòa vào nước tuyết bên dưới, dần tan chảy trong dòng người xe cộ.
Ban ngày
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền